Yêu kiều xuân phai một giáng mơ
Tiếng tự ngàn xưa thôi vọng về.
Văng vẳng màn mưa nhẹ tiếng đàn
Cánh én phương nam đuổi đông tàn
Hớn hở hồn hoa khoe sắc thắm
Nhẹ nhàng gió thổi địu xuân sang
Lẳng lặng vòng quay của đất trời
Nghe lòng rạo rực mãi không thôi
18 mùa qua từ thủa ấy
Kiêu hãnh lòng ta xuân lên ngôi
Ngàn năm về trước ngàn năm sau
Chén rượu nồng bao khách mày chau
Yêu xuân như yêu nàng thiếu nữ
Chỉ sợ trăm năm mau quá mau
Tầm tã mưa rơi giữa chiều tà
Ngậm ngùi bé gái đợi trông cha
Trắng toát mịt mờ như sương phủ
Giữa lòng xuân những kẻ không nhà
Tấp nập ồn ào người lại qua
Tha hương đứt nghẹn một lời ca
Ngập ngừng dừng chân không bước nữa
Khách ...xé xuân thành hai một nửa
Đỡ lạnh lòng em phút giao thừa