Đông đã đem đến cho Duyên niềm tin, đam mê và khát vọng về một ngôi nhà hạnh phúc. Song thật trớ trêu thay, cũng chính Đông đã làm cho đôi mắt Duyên đẫm lệ, trái tim Duyên đớn đau... Sóng và gió biển thổi vào tai Duyên những lời thì thầm yêu thương thì cũng chính sóng và gió biển sẽ cuốn trôi đi sự hận thù chất chứa trong lòng Duyên...
1. Duyên ngồi lặng lẽ trong hoàng hôn đang hòa vào biển cả. Dường như tiếng sóng biển còn vang vọng đâu đây lời thì thầm của Đông: “Anh yêu em! Yêu em nhiều lắm lắm! Cả đời này, kiếp này, anh sẽ mãi mãi yêu em. Anh ước gì cứ mỗi mùa trăng, anh sẽ đưa em về với biển, để chúng mình được tắm mình trong ánh trăng dát bạc, để được bình yên trong tiếng sóng rì rào...”.
Duyên đã vô cùng hạnh phúc, run rẩy nép mình và lặng đi trong vòng tay êm ái của Đông. “Anh à, sau này ra trường, em sẽ không ở lại thành phố nữa, em sẽ xin phép bố mẹ được về quê anh dạy học để luôn được gần anh. Chúng mình sẽ xây một ngôi nhà gần biển. Em sẽ chăm sóc, dạy dỗ các con, còn anh sẽ vẽ thật nhiều tranh để treo trong ngôi nhà hạnh phúc của chúng mình, anh nhé”.
“Nhưng anh sợ quê anh nghèo, em vốn sinh ra và lớn lên trong an nhàn, nhung lụa, làm sao em có thể chịu đựng được cuộc sống nơi chốn bần hàn?”. “Có tình yêu và điểm tựa là bờ vai của anh, sẽ không có khó khăn, cơ cực nào em không thể không vượt qua. Em nguyện suốt cuộc đời cùng anh chia ngọt sẻ bùi”...
Lần đầu tiên về thăm quê Đông, sánh vai cùng anh dạo trên bãi biển giữa mùa trăng, nghe những lời yêu thương ngọt ngào của người yêu, Duyên bỗng cảm thấy thân quen và yêu đến da diết mảnh đất thân thương này. Yêu Đông, Duyên yêu luôn vị mặn mòi của biển, yêu cả những nhọc nhằn, lam lũ của người dân chài lưới, yêu đến cháy lòng những đứa trẻ đen đúa tóc râu ngô...
Nhất định ra trường, Duyên sẽ xin về vùng biển quê Đông công tác... Dù cho cuộc sống có kham khổ, dù cho Duyên có phải triền miên ăn cơm với cá khô (như lời Đông “dọa”) thì cô cũng sẵn lòng. Bởi với Duyên, hơi thở ấm áp của Đông chính là bầu khí ôxy vĩnh cửu nuôi sống tâm hồn cô...
2. Nhìn con gái lao vào tình yêu như một con thiêu thân, lòng người mẹ quặn đau trong bất lực. Trái tim nhạy cảm của người phụ nữ từng mang vết thương lòng trong tình yêu như lại có dịp tái phát, rỉ máu.
Mẹ Duyên không ghét Đông, cũng không tỏ thái độ ngăn cấm tình yêu của con gái. Chỉ có điều, bà luôn linh cảm thấy có điều gì đó bất ổn, mong manh giữa tình yêu của con gái bà và chàng họa sĩ trẻ lãng tử. Mà Duyên thì còn quá ngây thơ, trong trắng để có thể nhận ra những mặt trái trong tình yêu.
Từ hôm con gái xin phép về thăm quê Đông trở về, nhìn trong mắt con gái lúc nào cũng chất chứa mơ màng, người mẹ càng thấy bất an. Bà muốn nói lời răn dạy xa gần cùng con gái nhưng bà biết, sẽ chỉ là vô nghĩa.
Khi người ta ở tuổi đôi mươi, ai cũng tưởng rằng mình có thể làm được nhiều điều để thay đổi thế giới này. Họ tin vào những ý nghĩ chủ quan và coi thường sự tác động của các yếu tố khách quan. Duyên không nằm ngoài số ấy. Mẹ càng tỏ ra lo lắng, Duyên càng yêu si mê, cuồng nhiệt hơn. Mật ngọt của những nụ hôn và sức mạnh của thần tình ái đã như lốc xoáy cuốn Duyên vào chốn thiên đường...
3. Duyên vẫn ngồi lặng lẽ trong hoàng hôn sắp chìm dần trong lòng biển. Bỗng chốc bầu trời vần vũ những đám mây đen. Tiếng sóng biển gầm rú, thét gào như muốn lao vào ôm lấy Duyên cuốn phăng ra biển cả. Duyên muốn hét thật to, thật to trước biển để hỏi rằng tại sao, tại sao biển lại cuốn trôi đi những lời thì thầm của Đông? Duyên muốn cầu xin biển có phép nhiệm màu thì hãy nổi bão tố trừng phạt kẻ đã dối lừa Duyên trước biển...
“Nếu như ngày mai, người ta thông báo vớt được xác mình giữa biển khơi mênh mông liệu Đông có đau khổ không nhỉ? Liệu Đông có khóc thương và ân hận vì đã phụ bạc mình?” - Duyên tự hỏi nhưng cô cay đắng tự nhận ra rằng, người đau khổ nhất sẽ là mẹ Duyên, chứ chẳng phải Đông. Vì nếu Đông còn yêu Duyên thì lúc cô bạn thân của Duyên gọi điện thoại báo cho anh ta biết Duyên đang nằm trong bệnh viện vì bị nhiễm trùng sau khi phá thai, Đông đã không thờ ơ đến thế.
Hóa ra, sau cuộc chơi ái tình, Duyên nhận ra rằng cô chỉ như là một mẫu vẽ của Đông, khi hết nguồn cảm hứng, anh ta sẽ lại đi tìm một nguồn cảm hứng mới cho mình...
Một bàn tay lay nhẹ bờ vai khiến Duyên như bừng tỉnh: “Về thôi cô gái, trời tối rồi, lạnh lắm đấy. Đêm nay biển động, đừng lang thang một mình ngoài biển nhé!”.
Duyên giật bắn mình vì đó là một người đàn ông. “Tôi chỉ là người bảo vệ ở khu vực này. Thấy cô ngồi lâu quá, trời sắp nổi cơn giông, sợ cô không biết...”. “Dạ vâng, tôi mải nghĩ, chẳng để ý trời đã tối. Cảm ơn anh đã nhắc”.
Nói đoạn người đàn ông bước đi trước. Còn lại một mình, cảm giác cô đơn làm Duyên bỗng thấy nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ con phố nhỏ đến cồn cào... Sóng biển xóa nhòa ký ức và gió biển cuốn trôi sự hận thù đang trào dâng trong lòng Duyên.
TAKE ME TO YOUR HEART!
NGUYỄN THỊ THU HUYỀN.