|
Danh hiệu: Thành viên không thể thiếu
Gia nhập: 01-10-2008 Bài viết: 247 Đến từ: Canada
|
Nhắc lại đêm đó cả hai cùng nhau trao đổi xiêm y rồi chuyện gì đến cũng phải đến, trong lúc xuân tình phát dục, sự kiên định của tuổi trẻ không thể cản nổi sự bộc phát của bản năng, cả Nôbita lẫn Xeko đều không thể kìm nổi lòng mình mà đã cùng nhau quyết định mạnh ai về phòng người ấy ngủ thẳng cẳng cho đến sáng. Nói chung phải kể ra rất là đáng hổ thẹn.
Sáng ngày hôm sau Nôbita thức dậy đi tè, tắm gội, make up, xông hương rồi mặc cái váy mới mua màu be bước sang phòng Xêkô. Thiệt là ngạc nhiên trong phòng không có ai cả chỉ có một mảnh giấy viết vội vài ba dòng:
"Bita huynh đài nhã giám,
Tâm ý của huynh đài, Kô này xin tâm lãnh. Kô mang trong người rất nhiều tâm sự thầm kín khó có thể nói trong một câu mà chỉ có thể viết trong một dòng. Để đỡ mắc công kể lại mỏi tay, huynh đài hãy kéo chuột lên trên mà coi lại lai lịch của Kô. Chuyện xảy ra đêm qua thiệt ngoài dự liệu của Kô. Tuổi trẻ thiệt khó có thể kiềm chế được dục hỏa trong tâm, đêm qua đã không thể cùng huynh đài cái gì cái gì suốt đêm quả là nỗi nhục nhã không thể nào gột rửa được.
Nay đành cáo lỗi với huynh đài, đành không từ mà biệt, vội vàng ra đi khi đồng hồ chưa báo thức. Thiệt nói ra thêm xấu hổ và lòng đầy hối hận. Từ nay xin đừng tìm Kô nữa. Kô này sau sự bất lực của mình đêm qua nguyện chặt một cánh tay, từ nay đổi tên thay họ lần thứ hai mà gọi là Dương Quá.
Huynh đài bảo trọng!
Kô nay gọi là Quá xin vĩnh biệt trong nhạt nhòa lệ ướt làn mi."
Nôbita đọc thư xong bất giác cũng rơi lệ, chỉ biết kéo váy đang mặt lên lau nước mắt rồi buồn bã thốt "Kô đã không còn là Kô nữa. Nguyện cho chàng sau này kiếm được người tri kỷ cũng tên Kô!" đoạn quay về thư phòng.
Cũng từ đó trên giang hồ không ai còn nghe tung tích gì của Xêkô nữa. Nhiều năm sau đó, bỗng nhiên có một người tên gọi là Dương Quá. Người này hình thức xinh đẹp, nội dung ok chỉ có điều còn có mỗi một tay. Tương truyền người này đi khắp thế gian tìm kiếm một người tên có chữ Kô trong đó. Mãi mấy trăm năm sau Dương Quá mới gặp một thiếu nữ trẻ trung lớn hơn chàng nhiều tuổi tên gọi là Tiểu Long Nữ. Do nàng tuổi hơn chàng nên chàng mới gọi là Kô Long. Cả hai người đã cùng nhau cái gì cái gì rồi cũng như Cô Tiên Xanh và Ngưu Ma Vương đã kể ở trên, tạo nên cái gì mà mối tình khắc cốt ghi tâm. Kô Long sau này cải cách tiếng Việt mới sửa thành Cô Long là vậy.
Quay trở lại với Nôbita từ sau bữa không từ mà biệt Xêkô bỏ đi trong lòng cảm thấy rất buồn. Bọn thị tỳ nô bộc trong nhà thấy vậy mới khuyên nhủ hết lời lại bày nhiều trò cho chàng chơi cho khoây khỏa. Mãi mà Nôbita chẳng hết buồn, lại không hiểu vì sao mà bỗng nhiên lâm trọng bệnh, thuốc thang mấy cũng không khỏi, mọi người trong nhà lo lắm nhưng chẳng biết phải làm sao.
Một ngày kia tự nhiên không biết ở đâu cuồng phong kéo mưa theo về. Nôbita đang nằm trên giường bệnh bỗng thấy thèm chua mắc ói mới sai thị nữ bật tivi lên coi thì ra là áp thấp nhiệt đới nói chung là không liên quan gì. Lại nghe có người hầu vào trình ở ngoài có khách tự xưng là thần y Hơ-jun đang chờ tiếp kiến. Nôbita nghe tên biết là khách quý mới ráng gượng dậy thay cái váy màu be mới mặc một lần, lần này là lần thứ hai, rồi nhờ thị nữ dìu ra tiếp kiến.
Chỉ thấy đứng nơi đại sảnh một người dung mạo hiểm ác mà hiền từ, áo quần vận theo lối Cao Ly diêm dúa mà nhàu nát, lưng đeo cái thùng đựng thuốc có dán mấy chữ "Chuyên trị trĩ nội trĩ ngoại", quả thiệt chính là thần y Hơ-Jun lừng danh giang hồ.
Nôbita toan cúi mình thi lễ thì Hơ-Jun đã đỡ chàng dậy nói chớ đừng quá chấp nệ tiểu tiết, là đàn ông với nhau hà cớ gì phải lễ nọ lễ kia, cứ đứng lên rồi chúng ta tâm sự như hai người đàn bà với nhau.
Nôbita được lời như mở tấm lòng, mới kéo Hơ-Jun lên giường, cả hai chui vào chăn thắp nến tâm sự với nhau. Nghe đầu đuôi câu chuyện mặc dù không hiểu gì nhưng Hơ-Jun cũng rất là cảm thông với Nôbita. Đêm đó cả hai lại cùng nhau vượt vòng lễ giáo, sau khi thoát y cả hai mới nắm tay nhảy múa ba bài rồi nói lời từ biệt xong mạnh ai về phòng người nấy mà ngủ đến sáng.
Ngày hôm sau Nôbita thay vội cái áo ống màu hường ráng gượng dậy qua rủ Hơ-Jun đi ăn sáng uống café. Nào ngờ lịch sử lặp lại chỉ thấy trên bàn một tờ giấy người thì chẳng thấy đâu. Nôbita chỉ biết thở dài, ngó tờ giấy mà nước mắt lại rơi. Lát hồi bình tâm lại nhìn kỹ mới thấy hóa ra đó là một tờ bản đồ, bên lề có chữ của Hơ-Jun "Bệnh này khó trị, xin hãy theo bản đồ đến nơi này, tìm gặp một người chân dài váy ngắn đi dép lê, ngang ngực có thắt sợi dây nịt màu tim tím... Cơ duyên trời định, ắt sẽ khỏi. Xin bảo trọng tấm thân vàng!"
Nôbita đọc xong mới thấy an ủi ít nhiều. Ngày hôm sau sai gia nhân chuẩn bị hành trang rồi đem con Bạch Mã ra trước nhà sơn thành màu đỏ, từ đó gọi là ngựa Xích Thố. Hành lý xong xuôi, Nôbita mới một người một ngựa mà lên đường theo bản đồ của Hơ-Jun để lại.
Nhiều ngày nhiều đêm bôn tẩu, cuối cùng Nôbita cũng đến được nơi cần đến. Hóa ra đó chính là một khách điếm 4 sao. Nôbita đăng trình nhiều ngày mỏi mệt mới gửi ngựa lấy thẻ rồi vào làm thủ tục check in, đoạn nhận phòng, cất hành lý, lấy đồ đi tắm.
Chàng cởi cái váy màu tím đợi chờ ra rồi khỏa thân bước vào mở cửa dội nước. Bỗng nhiên có tiếng kêu á á á thất thanh vang lên. Nôbita hốt hoảng nhìn ra thì thấy một bóng người chân rất dài, váy rất ngắn, ngang ngực quả nhiên có thắt sợi dây nịt màu tim tím... Đây đích thật là người chàng cần tìm.
Nhưng than ôi, Nôbita sực nhớ lại là lúc này đây chàng đang tắm, vậy là thân thể chàng đã bị ô nhục rồi sao. Nghĩ đoạn nằm khóc nức nở.
Nguyên cái bóng mà Nôbita nhìn thấy kia chính thị là người chàng cần tìm. Đó vốn dĩ là một nữ nhân xinh đẹp, tuổi chừng bảy tám, tên gọi là Xuka.
Đây hoàn toàn là đọan đầu tiên của câu chuyện cho đến khi Nôbita gặp Xuka. Vậy nguyên do vì đâu mà dẫn đến cuộc chiến kinh thiên động địa ở đoạn giữa đã được kể trước tiên. Thiệt ra cái này hết sức sâu xa và huyền bí
Lại nói Xuka vô tình nhìn thấy toàn bộ cái gì cái gì của Nôbita trong lòng vừa sung sướng vừa thẹn thùa. Sau khi cất tiếng la hoảng, nàng bỏ chạy mà mặt đỏ bừng bừng. Lúc này sau khi khóc lóc thỏa thuê Nôbita đã bình tĩnh trở lại mà thay cái váy màu xanh biển leo lên con Xích Thố dí theo Xuka. Xích Thố vốn là thần mã nên chẳng mấy chốc mà Nôbita đã theo kịp Xuka đang đi bộ phía trước.
Mọi chuyện chỉ xảy ra trong một vài nốt nhạc. Nôbita xuống ngựa, nhìn Xuka mà bỗng nhiên lòng bồi rối. Là sao ta, nói chung là yêu đó. Mà đó có phải là yêu không thì thôi đọc tiếp đi nè.
Quay trở lại với Xuka, bỗng nhiên thấy Nôbita xuất hiện trước mặt mình thì hơi giật mình, nhưng nói chung là bản chất mê giai thành ra không sao. Đoạn hai người nhìn nhau mắt trong ánh mắt, tình ý trong tim, đại khái là tình nồng ý đậm.
Vậy chung quy tại sao mà đánh nhau, nói chung là hết sức huyền bí và sâu xa.
Nguyên Xuka vốn là công chúa người dân tộc Mèo, quanh năm sống trên núi. Tộc của nàng có một luật lệ là mỗi khi đã yêu người nào thì người đó phải tài giỏi hơn mình thì mới được. Nói chung kịch bản này tuy cũ rồi dưng chưa nghĩ ra gì hết thôi kệ xài lại cũng được.
Bởi vậy bỏ qua một số đoạn lùm xùm thì cuối cùng Nôbita và Xuka đã quyết định chọn Tử Cấm Thành làm nơi quyết chiến. Lúc này danh tiếng của Nôbita và Xuka đã lừng lẫy giang hồ, không tin cứ kéo chuột lên coi ở trên khắc biết, nếu không tìm thấy có thông tin nào chứng minh điều đó thì cũng không sao, cứ kéo chuột xuống mà đọc tiếp.
Lại nói ngày hôm đó mặt trời đỏ rực, Xuka mặc cái áo bà ba chạy vespa đến điểm hẹn. Nôbita mặc cái váy mới màu xanh ớt chạy Lexus tới điểm hẹn. Lúc này hiện trường chưa có ai ngoài Đêkhi và Đorêmon. Tại sao Đôrêmon và Đêkhi lại có mặt ở đây, chuyện này cũng thiệt là sâu xa và huyền bí.
Lúc này chỉ thấy Nôbita cất tiếng hỏi Xuka:
- Nàng có yêu ta không?
Xuka cười khảy trả lời:
- Chuyện đó tính sau, đánh nhau đi rồi nói.
Nôbita giận quá mới hét lên:
- Nếu nàng không yêu ta, nàng phải chết!
Nói đoạn Nôbita biến thân thành Siêu Xayda cấp 3, dùng Thất Thương Quyền bay tới quính Xuka. Xuka chỉ cười nhếch mép, trong phút chốc biến thành Thủy Thủ Mặt Trăng váy ngắn một gang tay dùng Kamê Yôkô tiếp chiêu Nôbita. Trong chưa đầy một khắc, đôi bên đã chiết hơn ngàn chiêu... Sau đó thì mọi chuyện diễn ra như ở trên, diễn tiến xin tiếp tục như sau…
Trên bầu trời lúc đó không hiểu từ đầu xuất hiện hai bóng đen đang bay từ từ tà tà tới với vận tốc rất lớn. Nhìn kỹ lại thì thấy một người có đuôi, đầu tóc dựng đứng như có xịt keo đang bay bằng chong chóng tre. Còn ai vào đây nữa ngoài Sôngôku.
Người kia đang cưỡi Cân Đẩu Vân, toàn thân mặc đồ màu xanh mà trắng toát, dáng người xinh đẹp rạng ngời mà mặt mày u buồn tịch mịch như vừa bị giật hụi. Còn ai khác chính là Tiểu Long Nữ danh tiếng lẫy lừng.
Nguyên Tiểu Long Nữ lúc này chưa có qua lại với Dương Quá nên vẫn chưa có tên gọi Kô Long, tức Cô Long như đã nhắc đến ở trên. Còn tại sao Sôngôku và Tiểu Long Nữ đồng thời xuất hiện ở đây thì thiệt là huyền bí và sâu xa.
Chỉ thấy Sôngôku từ không trung lộn một vòng đáp xuống mặt đất mặt lạnh như tiền, còn Tiểu Long Nữ thì khoan thai hạ cánh tươi cười hớn hở.
Lại kể chuyện năm xưa. Nguyên Sôngôku từ sau trận đại chiến với Teppi ở Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm Động, đã dùng phi đao mà đả bại kiếm tre của Teppi, từ đó danh lừng thiên hạ, được giang hồ gọi là thiên hạ đệ nhất thủ đoạn. Còn Tiểu Long Nữ thì vốn dĩ đã nổi tiếng hot teengơ từ lâu thành thử uy tín có thừa, danh tiếng có dư.
Nói chung chuyện hai người đột nhiên cùng lúc xuất hiện ở Tử Cấm Thành rồi ngăn cản cuộc đấu của Nôbita và Xuka thiệt là kỳ lạ, không ai nghĩ ra là tại làm sao, đến tác giả nhiều khi cũng phân vân cóc hiểu sao mình lại cho hai nhân vật này xuất hiện.
Lúc này tại đương trường đã xuất hiện mười một người. Nếu không tin mời quý độc giả đếm lại danh sách những người tham gia sự kiện Tử Cấm Thành tới thời điểm này: Nôbita, Xuka, Đôrêmon, Đêkhi, Subasa, Misaki, Kojiro, Maya, Sôngôku, Tiểu Long Nữ. Tính ra là có 9 người quốc tịch Nhật Bản và 1 người gốc Trung Hoa. Vậy người thứ 11 là ai, xin thưa đó chính là người kể chuyện. Nếu không chứng kiến tận mắt thì lấy đâu ra câu chuyện này để kể nãy giờ!?
Quay trở lại với diễn biến chính của câu chuyện, lúc này Nôbita và Xuka đã phải đình chiến vì sự xuất hiện đột ngột của tám người kia và tác giả. Nôbita lúc này đã từ Siêu Xayda cấp 3 biến trở lại bình thường, Xuka cũng trở lại hình dáng cũ. Thiệt sự mà nói hai người cảm thấy khó chịu không gì tả xiết.
Chung quy chuyện này phải giải quyết như thế nào?
Thiệt sự là không biết phải giải quyết như thế nào.
Lúc này Đôrêmon sau khi điều tức khôi phục nguyên khí lúc quính nhau với Đêkhi mới tiến lên hai bước đoạn lớn tiếng hỏi lớn:
- Xin cho hỏi chừng nào mới tái bản bộ mới vậy?
Mọi người nghe câu hỏi không liên quan gì chỉ xùy xùy mà không ai thèm trả lời. Đôrêmon thấy hỏi mà không ai đếm xỉa tới nhục quá mới lùi ra sau không dám lên tiếng nữa.
Đôrêmon cũng đã lên tiếng, thành thử thân làm đội trưởng đội thanh niên Nhật Bản không thể lặng thinh được, Subasa hốt nhiên cất tiếng cười hặc hặc thiệt lớn, đoạn cũng bước ra trước hai bước.
Thấy Subasa cười rồi bước tới, Misaki và Kojiro cũng mạnh dạn bước theo, nét mặt cả hai thiệt là nghiêm trọng.
Đột nhiên Maya cũng bước tới hai bước.
Nói chung rất là khó diễn tả quang cảnh và vị trí của từng người vào lúc này. Thiệt sự mọi chuyện đang diễn biến quá nhanh và phức tạp, tác giả đang rất cố gắng để theo kịp tình hình.
Rất nhiều năm sau, nhờ vào Google mà người ta xem lại ảnh chụp từ trên cao xuống mới phát hiện ra lúc đó tám người đã đứng theo đúng bảy vị trí của Bắc Đẩu Thất Tinh Trận vây lấy Nôbita và Xuka ở giữa. Tại sao tám người mà lại đứng bảy vị trí thì nói chung là cũng rất huyền bí.
Cuối cùng không thể dằn lòng được nữa, Xuka mới hét lớn:
- Chung quy, các người tám người kéo đến đây làm cái x gì nói mau?
Chỉ thấy Sôngôku cười mấy tiếng he he rồi chỉ tay vào Tiểu Long Nữ nói "Ta không biết, nhỏ này rủ ta đến!".
Thấy Sôngôku chỉ mình, Tiểu Long Nữ không hề lúng túng mà chỉ ngay vào Maya nói "Bạn đến đầy là do bạn này rủ nè!".
Maya lúc này cười hihi, đưa tay lên vuốt mặt biến thành thủ môn Genzô của đội thanh niên Nhật Bản rồi chỉ vào Subasa nói "Ai biết, tại bạn đó rủ tui nè.".
Subasa dĩ nhiên là cũng đã rủ luôn Misaki và Kojiro. Thấy tình thế quá bất lợi, đội trưởng đội thanh niên Nhật mới chỉ vào Đôrêmon mà nói "Bạn đó rủ bạn nè, bạn đó rủ bạn nè, bạn đâu biết gì đâu."
Mọi ánh mắt lúc này nhìn về phía Đôrêmon. Sau khi bị xỉ nhục ban nãy, Đôrêmon đang úp mặt vào túi thần kỳ để tự kỷ. Nghe gọi đến tên mình mới ngẩng đầu lên, mắt nhòa lệ ướt cay cay.
Nôbita giận dữ nhìn Đôrêmon rồi hóa thân thành Siêu Xayda cấp 3 cơ hồ chuẩn bị phát tác. Đôrêmon thấy coi bộ tình hình không ổn mới đưa ánh mắt đau đớn tuyệt vọng nhìn Nôbita, tiếng nói nấc nghẹn ở đầu môi:
- Nôbitaaaa, chàng... không... hiểu... lòng... ta... hay... sao?
Vậy là mọi chuyện cũng đã sáng tỏ. Những ánh mắt giận dữ đã hóa thành cảm thông và chia sẻ. Maya bước đến ôm lấy Đôrêmon, Subasa ôm Maya, Misaki ôm Subasa, Kojiro ôm Misaki, Sôngôku ôm Tiểu Long Nữ, còn Tiểu Long Nữ thì ôm Sôngôku. Nói chung là mọi người ôm nhau thành một vòng tròn dài thòong loòng hình chữ nhật. Bắc Đẩu Thất Tinh Trận vậy là bị phá cái một.
Lúc này chắc mọi người đang hỏi thế còn Đêkhi, Đêkhi làm gì. Chung quy nãy giờ đều không nhắc đến Đêkhi.
Thật ra Đêkhi là ai?
Cái này vốn là một câu chuyện rất dài, nhưng cũng có thể kể ngắn gọn như sau. Nguyên tám ngàn năm trước trên đỉnh núi Phú Sĩ ở Trung Quốc có một chàng trai khôi ngô tuấn tú tên gọi là Thạch Sanh. Thạch Sanh từ nhỏ khổ luyện đồng tử công đến năm bảy mươi bảy tuổi thì thành tài, toàn thân chuyển thành màu xanh rất đẹp, vì vậy mới quyết định xuống núi đổi tên thành Picôlô.
Chuyện Picôlô thì liên quan gì ở đây. Thiệt ra thì không liên quan gì cả chỉ kể chơi cho dzui thôi.
Quay trở lại đương trường, lúc này chỉ còn lại Nôbita, Xuka và Đêkhi ba người đang đứng nhìn nhau đắm đuối mà cay đắng. Cả ba bắt đầu chìm trong bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Sau cùng, Xuka không thể chịu được nữa, nàng mới lặng lẽ nhìn Nobita rồi nói chuyện với Đêkhi:
- Bạn này đừng vậy, bạn hiểu tấm lòng bạn này, nhưng bạn này làm vậy hông hay đâu.
- Nhưng tại sao? Tại sao? Tại sao nàng lại chọn hắn chứ không phải ta hả Xuka? - Đêkhi giọng đau đớn.
- Thiệt ra chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó. Câu hỏi nào cũng có câu trả lời. Chuyện này vốn dĩ có uyên nguyên sâu xa và huyền bí lắm. Bạn không biết phải nói sao với bạn này.
- Nàng cứ nói ta chịu đựng được mà.
- Thiệt ra thì cái này... cái này...
- Nàng cứ nói.
Trước sức ép quá lớn từ Đêkhi, Xuka chỉ biết thở dài. Cuối cùng nàng cũng trả lời:
- Chuyện này thiệt ra cũng hông có gì. Bạn chọn bạn Nôbita chứ hông phải bạn này cũng là có nguyên nhân. Có bài thơ thế này:
Trăm năm trong cõi người ta
Xuka cùng với Bita một vần
Trăm năm thành chuyện Tấn Tần
Cưới xong nhanh chóng sẽ mần được con
Đoạn Xuka nói tiếp:
- Bạn thấy đó, bạn không thể lấy bạn này được. Xuka với Đêkhi đâu có cùng vần với nhau. Mí lại, chữ khi với chữ ti vần với nhau nghe rất ghê.
...
Nói chung, chuyện kể đến đây kết cuộc cũng có thể nói là rõ ràng dễ hiểu. Từ trên xuống dưới không có chỗ nào rối rắm mà rất là logic. Đại khái cũng còn một khúc vĩ thanh chưa kể, những cũng không sao. Từ từ tính tiếp.
(nguồn: NET) Con gì ăn ít nói nhiều Mau già lâu chết, miệng kêu tiền tiền
|