logo
Vì Năm mới bắt đầu bằng... lễ tình nhân
No1 Offline
#1 Đã gửi : 22/02/2010 lúc 05:03:00
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Năm nay là năm Canh dần - năm con hổ oai mãnh và nhiều may mắn, thế mà ngày mùng 1 tết đầu năm lại cũng trùng với ngày valentine - lễ tình nhân. Nên ngồi lang thang trên net sưu tầm được mấy thứ này và cũng muốn chia sẻ cho mọi người nữa

Những chuyện tình nổi tiếng mọi thời đại (Phần I)

 12 câu chuyện tình, 12 sắc thái và hoàn cảnh yêu khác nhau. Thế nhưng, trong mỗi cuộc tình ấy đều có một điểm đặc biệt là cho dù kết cục là vui hay buồn thì các nhân vật cũng hạnh phúc và mãn nguyện với tình yêu mà họ đã chọn lựa.

1. Cleopatra và Mark Antony …

Câu chuyện tình diễn ra vào năm 31 trước Công nguyên ở Rome và Ai Cập.
 
 
Hai người đã có một tình yêu mạnh mẽ và chiến tranh đã khiến họ phải xa cách nhau. Khi Mark Antony ly hôn với vợ, bà Octavia, vì sức cuốn hút, hấp dẫn của Cleopatra, anh trai của Octavia đã mang binh lính của thành Rome tới để phá mối quan hệ của họ. Hai người vì quá yêu nhau đã cùng tìm đến cái chết chứ nhất định không chịu xa rời nhau.
 
2. Napoleon và Josephine …
 
Mối tình của Napoleon và Josephine diễn ra tại Pháp vào những năm đầu thế kỷ 19.
 
 
Napoleon đã ngay lập tức bị mê hoặc khi nhìn thấy nàng Josephine xinh đẹp, nhưng ông phải mất nhiều năm để chinh phục được trái tim của bà. Khi đã được ở bên nhau thì giữa họ đã xuất hiện một mối quan hệ ngoài luồng. Khi Josephine không thể sinh cho chồng một người thừa tự, Napoleon đã tìm đến một người phụ nữ khác và Josephine đã qua đời vì đau tim.Napoleon không bao giờ quên được Josephine - người ta đồn rằng ông vẫn thường mang theo hoa violet hái từ vườn của Josephine trong mề đay cho tới tận lúc qua đời.
 
3. Juan và Evita Peron …
 
 
Tại Argentina vào những năm 1940, mối tình của Juan Domingo and Evita Peron đã đơm hoa kết trái. Cả hai là một cặp đôi chính trị quyền lực cuối cùng. Sau khi thoát khỏi cái nghèo khó ban đầu, Evita đã quyến rũ Juan Domingo và hai người yêu nhau. Họ đã thay đổi toàn bộ chính phủ Argentina và trở thành một trong những cặp đôi chính trị được yêu mến nhất của kỷ nguyên. Chỉ sau một trong những chiến thắng về chính trị, Evita đã từ trần vì căn bệnh ung thư.
 
4. Prince Edward và Wallis Simpson …
 
 
Edward đã tạo ra một sự kiện và những thay đổi lớn đối với nền quân chủ Anh quốc khi ông yêu và kết hôn với Wallis Simpson vào những năm 1900. Wallis là một người Mỹ mà theo lệ thường sẽ không thể trở thành hoàng hậu nước Anh đã sớm ly hôn với chồng năm 1934 và cùng Edward dấn thân vào mối tình lãng mạn cuồng nhiệt. Edward đã trở thành Hoàng đế của nước Anh vào năm 1936 nhưng không lâu sau thì thoái vị để được kết hôn với người phụ nữ mình yêu.
 
5. Voltaire và Emilie du Chatelet …
 
Voltaire từng là một nhà soạn kịch tài giỏi và được tầng lớp thượng lưu của hoàng gia Pháp yêu mến,. Còn Emilie là một người trẻ trung, thông minh và giao thiệp rộng. Mối tình của họ diễn ra trong những năm 1970 tại Pháp.
 
 
Emilie đã kết hôn với Hầu tước xứ Chatelet nhưng cả bà và Voltaire đều không quan tâm tới việc người khác nghĩ gì khi họ đi ra ngoài và sống cùng nhau như một cặp vợ chồng trong 15 năm cho tới khi Emilie qua đời. Họ thậm chí còn từng ở trong ngôi nhà thuộc quyền sở hữu của chồng Emilie. Cả hai bị hấp dẫn không chỉ bởi thể xác mà còn vì khả năng hiểu biết sâu sắc của mỗi người.
 
6. Czar Nicholas II và Alexandra Federovna …
 
 
Vào cuối những năm 1800 và đầu những năm 1900 tại Nga, Nicholas - Nga hoàng tương lai đã bị thu phục bởi nàng công chúa Alexandra xinh đẹp của nước Đức. Chống lại những mong muốn của cả hai gia đình, họ vẫn quyết tâm ở bên nhau và được nhiều người biết đến vì sự biểu lộ tình yêu ở nơi công cộng. Khi Bolsheviks bắt giữ gia đình hoàng gia Nga, Alexandra và Nicholas đã bị hành quyết cùng nhau.

 

Quảng cáo  
 
Truyện cười đỉnh nhất: Người Việt Nam là số 1 http://forum.vnpay.vn/vnpay_postst280_Nguoi-Viet-Nam-la-so-1--phan-3.aspx

Tuyển tập truyện Ô Long Viện: http://forum.vnpay.vn/vnpay_postst1140_Tuyen-tap-truyen-O-Long-Vien.aspx
No1 Offline
#2 Đã gửi : 22/02/2010 lúc 05:04:10
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Những chuyện tình nổi tiếng mọi thời đại (Phần II)

 12 câu chuyện tình, 12 sắc thái và hoàn cảnh yêu khác nhau. Thế nhưng, trong mỗi cuộc tình ấy đều có một điểm đặc biệt là cho dù kết cục là vui hay buồn thì các nhân vật cũng hạnh phúc và mãn nguyện với tình yêu mà họ đã chọn lựa.

 7. Richard Burton và Elizabeth Taylor …

Richard Burton và Elizabeth Taylor đã diễn cùng nhau trong nhiều bộ phim, kể cả phim về Mark Antony và Cleopatra. Sự hấp dẫn về giới tính giữa hai người đã không thể kìm nén được cho dù cả hai đều đã kết hôn với người khác vào thời điểm tình yêu của họ bắt đầu.
 
Họ đã kết hôn nhưng mối quan hệ dữ dội của họ đã nhanh chóng tan vỡ và rồi đường ai nấy đi... để rồi lại tái hôn với nhau 16 tháng sau tại Châu Phi.
 
8. Lord Nelson và Lady Emma Hamilton …
 
 
Chuyện tình của họ diễn ra vào năm 1700 tại Anh. Emma là một phụ nữ đẹp nổi tiếng và từng là nàng thơ của hoạ sĩ George Romney. Vẻ yêu kiều của Emma đã được khắc hoạ trong nhiều tác phẩm hội hoạ của ông. Emma đã kết hôn với hầu tước William Hamilton trong khi huân tước Nelson cũng đã có vợ là Quý bà Fanny Nelson. Khi gặp nhau, Emma lộng lẫy đã bị Nelson mê hoặc đến nỗi phải thốt lên "Lạy Chúa tôi, đây là điều có thể xảy ra ư?!" Một cuộc gặp gỡ định mệnh. Họ đã sống cùng với chồng bà trong vài năm với chuyện tình táo bạo làm quyến rũ cả London.
 
9. Tristan và Isolde …
 
 
Những năm 1200 sau Công nguyên tại Ireland, Tristan đã yêu Isolde - vợ của ông chú đáng kính là Vua Mark. Dính líu tới mối tình tay ba ngang trái khi mà bên nào cũng yêu và tôn trọng lẫn nhau, Tristan và Isolde đã không thể phủ nhận niềm đam mê của mình và cuối cùng cũng bắt đầu một chuyện ngoại tình. Khi Vua Mark phát hiện ra, ông đã nổi cơn giận dữ và giết Tristan, cháu trai của mình bằng một thanh kiếm tẩm thuốc độc. Khi Isolde biết tin và nhìn thấy thi thể của Tristan, bà đã chết vì xót thương và ngã gục ngay lên người Tristan.
 
10. Pyramus and Thisbe …
 
Chuyện xảy ra vào năm 331 trước Công nguyên. Pyramus là một người đàn ông đẹp trai nhất và Thisbe cũng là một thiếu nữ xinh đẹp nhất ở Babilonia. Từng là hàng xóm và bạn bè thời thơ ấu, họ bị hai bên gia đình cấm đoán việc kết hôn. Một đêm nọ, họ lên kế hoạch gặp và cùng nhau bỏ trốn nhưng một con sư tử núi đã tấn công Thisbe. Thisbe chạy thoát nhưng con sư tử ấy đã cướp mất mạng che mặt của bà.
 
 
Khi Pyramus nhìn thấy chiếc khăn che mặt thấm đẫm máu trong miệng con sư tử núi, ông tin rằng bà đã bị giết chết và liền tự vẫn bằng chính thanh kiếm của mình. Khi Thisbe nhìn thấy xác của Pyramus, bà đã nhặt thanh kiếm của người yêu và cũng tự kết liễu đời mình. Họ đúng là những người yêu bất hạnh.
 
11. Hoàng tử Khurram and Mumtaz Mahal Begum …
 
 
Năm 1600 sau Công nguyên ở Ấn Độ đã xảy ra một câu chuyện tình yêu giữa Hoàng tử Khurrum (sau này trở thành Vua Batư Jahan) đã yêu Arjumand Banu Begum xinh đẹp yêu kiều (người sau này ông đổi tên là Mumtaz Mahal) khi bà mới chỉ 14 tuổi. Mặc dù đã có hai người vợ, Mumtaz Mahal là tình yêu của cuộc đời ông. Họ đi du lịch khắp nơi cùng nhau và khi bà mất trong lúc sinh người con thứ 14, Vua Jahan đã cho xây đền Taj Mahal để tưởng nhớ bà.
 
12. Prince Saleem và Anarkali …
 
Năm 1615 sau Công nguyên ở Lahore, Hoàng tử Saleem, con trai của Hoàng đế Mughal Akbar đã yêu một cô nô lệ dễ thương tên là Anarkali. Akbar và vợ là Jodha đã vô cùng xấu hổ vì tình yêu của con trai mình dành cho một đầy tớ tầm thường và họ đã cấm Saleem gặp gỡ Anarkali. Thay vào đó, Hoàng tử đã công khai tuyên chiến với cha mình.
 
 

Sau một cuộc đấu, Akbar đã đánh bại con trai và yêu cầu Saleem hoặc phải từ bỏ Anarkali hạơc sẽ bị giết chết. Hoàng tử Saleem đã chọn cái chết, nhưng Anarkali đã không thể nhìn thấy người yêu mình bị giết, thay vì thế, Anarkali đã từ bỏ cả cuộc đời mình để đổi lấy một đêm cùng với Hoàng tử Saleem. Sau đêm đó, Akbar đã cho chôn sống Anarkali trong một ngôi mộ gạch và nó vẫn còn cho tới tận hôm nay.

No1 Offline
#3 Đã gửi : 22/02/2010 lúc 05:11:27
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Nổi tiếng và được nhiều người hâm mộ thậm chí đã được dựng thành 1 cuốn truyện phim vô cùng cảm động đó là chuyện tình Napoleon và Josephin. Đặc biệt là những bức thư tình ông đã gửi cho nàng nữa. Vậy mọi người cùng đọc nha.

Thư Tình Của Napoléon Bonaparte Viết Cho Joséphine


"Anh làm sao có thế sống một ngày ko yêu em, một đêm ko có em ấp ủ trong tay. Anh ko thể uống một chén trà mà ko nguyền rủa cái tham vọng và vinh quang đã đưa anh rời xa em rời xa linh hồn của cuộc sống.

Giữa công việc hành quân, dẫn đầu binh đoàn, quan sát trận địa, chỉ có hình ảnh của Joséphine thân thương luôn ngự trị trong trái tim anh, chiếm lĩnh tâm hồn anh, ngập tràn ý nghĩ anh.

Nếu rời xa em mau chóng như dòng sông Rhône cuồn cuộn chảy, chỉ vì anh muốn công việc chóng xong để có thể trở về cùng em. Nếu nửa đêm phải thức giấc để hối hả làm việc, chính là vì muốn gặp em sớm vài ngày.

Vậy mà trong thư em lại lạnh nhạt gọi anh là “ông”. Tại sao lại gọi anh như vậy. Nếu anh gọi lại em bằng “bà” liệu em có nghe được không?

Em thật là xấu , tại sao lại có thể viết đc 1 bức thư như vậy ? Bức thư lạnh lùng làm sao ? Mà lại viết trong 4 ngày mới xong . Chừng đó ngày mới viết xong 1 bức thư . Trong thời gian đó , em làm gì lại có thể biếng nhác như vậy trong việc viết thư cho chồng .

Ôi ! người bạn lòng thân mến của anh, cái tiếng “ông” và thời gian 4 ngày khiến anh băn khoắn, thắc mắc và hối hận. Hối hận vì thời gian qua phải chăng anh đã có thái độ hững hờ cùng em? Thật là bất hạnh cho ai trong chúng ta gây nên chuyện đó, vì kẻ đó sẽ bị trừng phạt , sẽ bị khổ sở vì những giọng lạnh nhạt như vậy . Sự trừng phạt của địa ngục cũng không có ý nghĩa gì so với hình phạt đó . “Ông” “Ông” ,trong mười lăm ngày nữa gặp lại nhau , liệu em còn gọi anh như vậy nữa không ?

Tâm hồn buồn chán , trái tim đau khổ và đầu óc đầy tưởng tượng khiến anh hoảng sợ . Em yêu anh ít hơn ? Em đang có sjư an ủi nào khác ? Và một ngày nào đó em chẳng còn yêu anh ?

Hãy nói cho anh biết đi . Có phải vậy không ?Để ít ra anh cũng biết được rằng anh đáng phải chịu đựng nỗi bất hạnh đó .

Hãy nói ra sự thật , hỡi người phụ nữ đang gây ra sự bối rối hoảng hốt cho anh , cũng như đang cho anh những tình cảm êm đềm , đưa anh đến gần thiên nhiên lạc thú , hỡi người đang làm cho anh có hành động sục sôi mãnh liệt nhưng ngọn núi đang phun trào , như sấm sét đang rền nổ .

Anh ko mong xin em một tình yêu vĩnh cửu , một sự chung thủy , mà xin em hãy tỏ bày sự thật , thẳng thắn nói ra mọi ý nghĩ của em .

Ngày mà em nói ra câu “Tôi yêu anh ít hơn” cũng là ngày cuối cùng cho mối tình của anh , hay là ngày cuối cho cùng cho cuộc đời anh .

Trái tim anh không đủ nhu nhược để yêu em một cách đơn phương , có đi mà không có lại , thì sau khi em nói một câu như vậy , thì chắc hẳn là anh sẽ tự dùng răng của mình để cắn nát trái tim anh !

Joséphine ! Joséphine ! Em còn nhớ chăng , anh từng nói với : Thiên nhiên đã tạo ra cho anh một tâm hồn mạnh mẽ và kiên quyết trong khi lại tạo cho em một tâm hồn bằng những dải đăng ten và những lớp lụa sa mỏng . Có phải em không còn yêu anh nữa ? Hãy nói cho anh biết ?

Hỡi Joséphine linh hồn của đời anh , hay tha lỗi cho anh , vì tâm hồn của anh đang căng ra trên khu rừng tình cảm phức tạp và bát ngát . Trái tim của anh đang thuộc về em , trái tim đầy nỗi sợ hãi , nỗi sợ hãi làm anh khổ sở …

Anh đang rất buồn phiền … đang nóng lòng chờ đợ thư em .

Nếu như hiện nay em yêu anh ít hơn cũng như chẳng bao giờ thật lòng yêu anh , thì anh xin gửi lời giã biệt , mặc dầu không còn em thì anh sẽ rất đau khổ và bất hạnh .

Tái bút :

Chiến sự bắt đầu ác liệt . Anh sẽ ra lệnh phân phát thịt , bánh và áo lạnh cho binh sĩ . Họ luôn luôn bày tỏ sự tin tưởng tuyệt đối vào anh . Trong khi đó thì chỉ có một mình em là …

Hỡi nguồn vui và cũng là nguồn đau khổ của anh , trong thư vừa rồi em không hề nhắc đến 2 đứa con của em , nhưng anh cũnng gửi cho chúng một cái hôn . Nếu trong thư em có nhắc đến chúng hẳn bức thư sẽ dài gấp đôi và điều đó làm anh vui thích .

Bây giờ là mười giờ sáng , em đâu có bận bịu gì nhiều với khách khứa – Ôi! Đàn bà !!!"
No1 Offline
#4 Đã gửi : 22/02/2010 lúc 05:24:39
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Những bức thư tình của Napoléon Bonaparte gửi cho Joséphine (tiếp)


  Anh viết cho em từ Chatillon, và anh đã gởi cho em giấy cho phép để em nhận những số tiền khác nhau mà anh được...
Mỗi lúc mỗi xa em, em yêu quý, và càng lúc anh càng thấy mất dần sức lực để chịu đựng phải xa em.
Em là đối tượng vĩnh cửu của tâm tưởng anh; trí tưởng tượng anh hao mòn đi tìm những gì em làm. Nếu anh thấy em buồn, tim anh đau xé và nỗi đau đớn tăng lên; nếu em vui, đùa nghịch với bạn bè em, anh sẽ trách em đã quên ngay ba ngày đau đớn cách xa.
Như em thấy đấy, anh không dễ vừa lòng; nhưng em của anh ơi, có nhiều chuyện khác nữa, nếu anh sợ rằng sức khoẻ em yếu đi hay em có nhiều lý do để buồn mà anh có thể đoán được; thì anh tiếc vận tốc mà người ta đã xa tim anh. Anh cảm giác thực sự rằng tính tốt tự nhiên của em không còn hiện hữu trong anh, rằng bảo đảm là không xảy ra chuyện gì bực bội cho em để anh có thể bằng lòng.
Nếu ai hỏi anh rằng anh có ngủ ngon không? thì trước khi trả lời anh cần nhận thư để bảo đảm rằng em đã được nghỉ ngơi tốt lành. Bệnh tình, cơn phẫn nộ đàn ông chỉ tác động lên anh bởi ý nghĩ chúng xảy ra cho em, bạn hiền của anh.

Xin thần hộ mệnh, thần đã luôn luôn bảo đảm cho anh trong những nguy tai to lớn nhất, và anh tự nguyện thôi được che chở để Thần bao quanh em, bảo bọc em. A! Ðừng nên vui, nhưng hơi buồn, và nhất là xin cho tâm hồn em thoát khỏi sự đau buồn, như thân thể xinh đẹp bệnh hoạn của em; em biết Ossian của chúng ta nói gì ở trên đó.

Hãy viết cho anh, bạn dịu dàng của anh, và thật dài, và hãy nhận một ngàn lẻ một nụ hôn tình yêu, nụ hôn êm ái nhất và thật nhất.

Nice, le 10 germinal
Anh không sống ngày nào mà không yêu em; không đêm nào anh không siết em trong cánh tay anh; không khi nào anh uống tách trà mà không nguyền rủa vinh quang và tham vọng đã giữ anh xa linh hồn của cuộc sống anh. Giữa những công việc, đứng đầu những đội quân, đi khắp các doanh trại, Josphine yêu kiều của anh duy nhất trong tim anh, chiếm đóng trí óc anh, thu hút suy tưởng anh. Nếu anh xa em bằng vận tốc của thác lũ sông Rhône, là để gặp lại em nhanh chóng. Nếu giữa đêm anh thức dậy để làm việc, là để bạn dịu dàng của anh đến sớm hơn vài ngày, và tuy vậy, trong bức thư từ 23 đến 26 tháng Sáu, em đối xử với anh là "ông".
"Bà", cho chính em đó ! A!, xấu xa, em có thể viết cho anh bức thư đó sao! Nó lạnh lẽo làm sao! Rồi thì, từ ngày 23 đến 26, còn lại 4 ngày; em đã làm gì mà em không viết thư cho chồng của em?... Ôi! người vợ bạn của anh ơi, chữ "ông" và bốn ngày này làm cho anh hối tiếc sự lạnh lùng cổ xưa của anh. Tai họa sẽ xảy ra cho ai đã gây ra chuyện đó! Sự trừng phạt và khổ hình có thể chứng tỏ rằng niềm tin và hiển nhiên (nó phục vụ cho bạn em) sẽ chứng tỏ cho anh biết không? Hỏa ngục không có sự hiển nhiên! Cũng không có những cơn thịnh nộ, rắn!
Ông! Ông! Ôi! Cái gì sẽ xảy ra trong 15 ngày sắp tới?... Tâm hồn anh buồn thảm; tim anh nô lệ, và trí tưởng tượng của anh làm anh sợ... Em yêu anh ít hơn; em sẽ được an ủi. Một ngày kia, em sẽ không còn yêu anh nữa; hãy nói cho anh; ít nhất anh cũng xứng đáng với tai họa... Vĩnh biệt, người đàn bà, sóng gió, hạnh phúc, hy vọng và tâm hồn của đời sống anh, mà anh yêu, mà anh sợ, đã gợi cho anh những cảm xúc êm ái, đã gọi anh ra với Thiên nhiên, và những động tác mãnh liệt, vũ bão (của núi lửa) như sấm. Anh không đòi hỏi ở em tình yêu bất diệt, cũng không đòi sự trung thành, nhưng chỉ ... sự thật, lòng thẳng thắn không bờ. Ngày mà em nói "em yêu anh kém trước" sẽ là ngày cuối cùng của tình yêu tôi dành cho em và cũng là ngày tận thế của cuộc đời tôi...

Joséphine, Joséphine ! Em có còn nhớ thỉnh thoảng anh nói với em: Thiên nhiên tạo cho anh tâm hồn mạnh mẽ và quyết đoán. Nó dệt nên em bằng gấm vóc và sự dịu êm. Có phải em đã hết yêu anh? Xin lỗi em, linh hồn của sự sống anh, tâm hồn anh trải ra trên những sự phối hợp rộng lớn. Tim anh, hoàn toàn chiếm ngự bởi em, có những lo âu làm anh đau khổ... Anh buồn phiền vì không gọi được tên em. Anh chờ những gì em viết. Chào em! À! nếu em yêu anh ít đi, em sẽ không bao giờ yêu anh nữa cả. Chính vì thế mà anh hết sức đau lòng...
Tái bút: Chiến tranh, năm nay, không còn nhận ra được. Anh bảo cho thịt, bánh mì, da lông thú; kỵ binh của anh sắp tiến hành. Những quân sĩ của anh đánh dấu nơi anh sự tin tưởng không diễn tả được; chỉ có mình em là làm buồn anh; chỉ có em, sự khoái cảm và ray rứt của đời anh. Một nụ hôn cho các con em mà em không nói! Tất nhiên chuyện đó sẽ làm dài thư của em hết một nửa. Những người khách viếng, lúc 10 giờ sáng, sẽ không thích gặp em đâu. Ðàn bà!!!

Albenga, le 18 germinal

Anh nhận thư em nói là em ngưng chuyện đi về nông thôn; và sau đó em lấy giọng ghen tuông anh, người mà, đến đây với công việc và mệt mỏi chồng chất . Ôi! ban hiền của anh!...Quả thiệt là anh sai trái. Mùa Xuân, nông thôn rất đẹp; và rồi thì, người tình 19 tuổi có ở đó dĩ nhiên. Phương tiện để làm mất đi một khoảng thời gian thêm nữa để viết cho người mà, xa em 300 dặm, chỉ sống, chỉ vui hưởng; chỉ hiện hữu cho kỷ niện của em, đọc thư em như người ta ngấu nghiến món ăn ưa thích sau 6 giờ đi săn.Anh không bằng lòng. Thư của em lạnh lẽo như tình bạn. Anh không tìm thấy chất lửa đốt cháy ánh mắt của em mà anh tưởng là có lần nào đó anh trông thấy. Nhưng thật là những điều kỳ cục! Anh thấy rằng những thư trước của em đè rất nặng trên tâm hồn anh; sự nổi dậy của chúng đã tấn công sự nghỉ ngơi của anh, và đã chế ngự giác quan anh.Anh muốn những lá thư lạnh hơn; như chúng cho anh sự đông lạnh của cái chết. Nỗi sợ hãi không được Josphine yêu, ý nghĩ khi thấy nàng bất định, thấy nàng... Nhưng anh tự rèn luyện những cực hình của anh. Có quá nhiều sự thật rồi! Cần gì phải tạo ra thêm nữa!!! Em chỉ có thể gây cho anh một tình yêu không bờ, không chia sẻ ; và với tâm hồn em, ý tưởng em, lý luận của em, người ta không thể trả lại bằng sự ruồng bỏ và sự hiến dâng, hoặc đổi trả lại bằng cái tang thương của sự chết.
Anh có nhận thư của bà Châteaurenaud. Anh có viết cho tổng trưởng. Nay mai anh sẽ viết cho người đầu tiên mà em thường khen. Tình bạn thật sự cho bà Tallien và bà Barras.
Em không nói cho anh nghe về cái dạ dày xấu xa của em; anh ghét nó. Chào em, hẹn ngày mai; tình yêu êm dịu của anh. Một kỷ niệm của người đàn bà duy nhất của anh, và một chiến thắng của định mệnh: đó là những lời chúc tụng của anh. Một kỷ niệm duy nhất, toàn vẹn, trang nghiêm của người đang nhớ về em mọi lúc.
Anh của anh ở đây; anh ấy vui nghe tin đám cưới của anh; anh ấy nóng lòng muốn biết em. Anh tìm cách đưa anh ấy về Paris. Vợ anh ấy sinh rồi; chị ấy sinh con gái. Họ gởi cho em hộp kẹo Gênes làm quà. Em sẽ nhận cam, nước hoa và nước hoa cam mà anh gởi.
Junot và Murat tỏ lòng kính trọng em. Một nụ hôn thấp hơn, thấp hơn ngực.

Milan, le 29 floréal, 2 heures ap. midy
Không biết tại sao sáng nay anh hài lòng hơn. Anh có linh cảm rằng em đã đi đến đây, ý nghĩ này làm anh tràn trề vui sướng. Lẽ đương nhiên em sẽ băng qua Piémont, con đường tốt hơn và ngắn hơn nhiều. Ðến Milan em sẽ bằng lòng vì xứ này rất đẹp. Về phần anh, việc này làm anh điên lên được vì hạnh phúc. Anh khát khao đến chết đi được muốn thấy em mang con của em như thế nào . Chuyện này chắc sẽ làm cho em có vẻ uy nghi một ít và đáng kính, còn anh chắc anh có vẻ tức cười; nhất là đừng bệnh. Không, em mến , em sẽ đến đây, em sẽ khoẻ mạnh, em sẽ cho anh một đứa bé xinh đẹp như mẹ nó, sẽ yêu em như cha của nó và khi em già thật già, khi em được 100 tuổi, nó sẽ là nguồn an ủi và niềm hạnh phúc của em. Nhưng từ nay đến đó hãy giữ sao cho em thương nó hơn anh, anh đã bắt đầu ghen tuông rồi đó. Adio mio dolce amor , Chào em yêu mến của anh, đến đây nhanh lên để nghe nhạc hay và thăm xứ Ý xinh đẹp. Chỉ thiếu cái nhìn của em, theo anh, em sẽ làm đẹp nó ít nhất em biết là khi Joséphine của anh ở đâu đó thì anh chỉ thấy có em.
Milan, le 23 prairial
Joséphine, người ta sẽ trao thư này cho em ở đâu? Nếu ở Paris, thì bất hạnh là chắn chắn, em không còn yêu anh nữa! Anh sẽ chỉ chết mà thôi... Có thể như vậy sao em?... Tất cả những con rắn của những cơn thịnh nộ ở trong ngực anh và anh chỉ tồn tại chỉ có một nửa...
Ôi! Em! nước mắt anh chảy. Không còn sự yên nghỉ, không còn hy vọng. Anh tôn trọng ý muốn và luật bất biến của số mệnh. Nó đè nặng bằng vinh quang để làm anh cảm thấy nỗi bất hạnh càng thêm đắng. Anh sẽ quen tất cả trong tình trạng mới mẻ này: nhưng anh không thể quen không yêu mến em nữa; không phải vậy! Không thể được!
Joséphine của anh đang trên đường đi: ít nhất nàng cũng yêu ta một tí; biết bao là tình yêu hứa hẹn không thể nở ra trong hai tháng.Anh ghét Paris, đàn bà và tình yêu... Trạng thái đó dễ sợ... và hạnh kiểm của em... nhưng có phải anh phải buộc tội em không? Không. Hạnh kiểm của em là do số mệnh. Dễ thương như thế, đẹp như thế, dịu dàng như thế, có phải em là dụng cụ của nỗi thất vọng của anh?

Người đưa em thư này là công tước Serbelloni, lãnh chúa lớn nhất của nước này, đại diện đến Paris để tỏ lòng kính trọng với chính quyền. Tạm biệt, Joséphine của anh, sự suy nghĩ của em làm anh hạnh phúc; tất cả đã thay đổi. Hôn các con dễ thương của em. Chúng viết cho anh những bức thư thú vị. Từ khi anh không được yêu em nữa, anh thương chúng nhiều hơn. Mặc dù phần số và danh dự, anh sẽ yêu suốt đời anh. Anh đã đọc lại tất cả những thư của em, ngay cả thư em viết bằng máu của em. Thư em đã làm cho anh cảm kích biết bao!

Cùng ngày

Joséphine, em đã phải ra đi, ngày 5, từ Paris; em đã phải đi, ngày 11, em đã không đi, ngày 12... Hồn anh mở rộng đón niềm vui; nó đầy ắp đau khổ. Mọi thư đến mà không mang đến cho anh thư em...
Khi em viết cho anh, quá ít chữ, lối hành văn không bao giờ có tình cảm sâu đậm. Em yêu anh bằng một ý thích nhẹ thất thường. Em đã biết ngay là sẽ buồn cười biết bao khi nó (caprice) bảo tim em dừng chân lại. Hình như em đã chọn lựa và em biết ai thay thế anh. Anh chúc em hạnh phúc. Nếu sự không chung thủy có thể có, anh không nói đến sự phản trắc... Em chưa bao giờ yêu...

Anh vội vàng làm vài con toán; nếu anh tính cho em: ngày 13, ở Milan, và em hãy còn ở Paris. Anh rút vào tâm hồn anh; anh dập tắt một tình cảm không đáng phẩm cách của anh; và nếu vinh quang không đủ cho hạnh phúc của anh, nó sẽ cung cấp yếu tố của sự chết, của sự bất tử ...

Về phần em, xin em đừng ghê tởm ký ức anh. Nỗi bất hạnh của anh là đã biết ít về em, bất hạnh của em là đã đánh giá anh như những người đàn ông vây quanh em.Tim anh không bao giờ cảm thấy có cái gì tầm thường... nó bảo vệ cho tình yêu; em đã gây cho nó một đam mê không bờ, một say sưa làm hủy hoại nó. Tư tưởng em đã ở trong linh hồn anh hoàn toàn trước tư tưởng của Thiên nhiên; sự bay bướm của em đối với anh là một luật thiêng liêng; được gặp em là một hạnh phúc tối cao; em đẹp, yêu kiều; tâm hồn êm ái và tuyệt vời vẽ trên nét mặt của em. Anh yêu tha thiết tất cả những gì của em; ngây thơ hơn, trẻ hơn, anh sẽ yêu em ít hơn. Anh vừa lòng tất cả, cho tới kỷ niệm của những lỗi lầm của em và cái màn sầu não trước đám cưới chúng ta mười lăm ngày; đức hạnh là những gì em làm; danh dự là những gì làm vừa lòng em; vinh quang chỉ quyến rũ anh vì nó làm em dễ chịu và làm thỏa mãn tự ái của em. Chân dung em lúc nào cũng ở trên tim anh; không một tư tưởng nào không thấy nó và phủ nó bằng những nụ hôn.
Còn em, em đã để chân dung anh sáu tháng không buồn lấy ra; không có gì mà anh không nhận thấy. Nếu anh cứ tiếp tục, anh sẽ yêu em một mình, và trong mọi vai trò, đó là cách duy nhất mà anh có thể nhận được. Joséphine, xin hãy tạo hạnh phúc cho người đàn ông bớt lạ lùng đi. Em đã cho anh nỗi bất hạnh, anh báo cho em biết điều này. Anh cảm giác điều đó vì khi tâm hồn anh dấn thân vào, thì trong khi đó tâm hồn em chiến thắng mỗi ngày một vương quốc không bờ bến và chế ngự tất cả mọi cảm giác của anh. Tàn ác!!!
Tại sao em làm cho anh hy vọng một tình cảm mà em không cảm nhận!!! Nhưng lời trách móc của anh không xứng đáng với anh. Anh không bao giờ tin ở hạnh phúc. Mỗi ngày, cái chết chập chờn quanh anh... Cuộc sống có xứng đáng để gây ra nhiều tiếng động như thế chăng!!!

Tạm biệt, Joséphine, hãy ở lại Paris, đừng viết cho anh nữa, và ít nhất cũng phải tôn trọng nơi yên nghỉ của anh. Ngàn con dao găm xé nát tim anh; đừng ấn sâu thêm nữa. Tạm biệt, hạnh phúc của anh, cuộc đời của anh, tất cả những gì đáng kể còn lại cho anh trên trái đất.


Pistoia, le 8 messidor

Từ một tháng nay, anh chỉ được nhận từ bạn tốt của anh 2 tấm giấy có 3 hàng mỗi tấm. Nàng có công việc chăng? Vậy thì việc viết cho người bạn tốt của nàng không phải là nhu cầu của nàng? Từ đó, việc nghĩ về việc đó... Sống không nghĩ đến Joséphine, theo bạn của em, sẽ là chết, không tồn tại. Hình ảnh em làm đẹp ý tưởng của anh và làm vui cảnh thiên tai và đen đùi của sự u buồn và đau đớn...

Có thể sẽ có một ngày anh sẽ gặp em; bởi vì anh không nghĩ rằng em vẫn còn ở Paris. Vậy thì, ngày đó, anh sẽ đưa cho em thấy những túi anh đầy thư mà anh không gởi cho em vì anh thấy chúng quá ngu ngốc - thì, chỉ là một từ ngữ. Chúa ơi! Xin hãy nói cho anh, em giỏi làm người khác thương yêu mà không cần yêu thương; Em có biết làm thế nào để chữa lành bệnh Tình??? Anh sẽ trả giá rất đắt cho phương thuốc cứu chữa này. Em phải ra đi ngày 5 tháng 9 ; anh ngu ngốc thật, anh đợi em hôm 13. Như thể người đàn bà xinh đẹp có thể bỏ thói quen của nàng, các bạn nàng, bà Tallien của nàng, và bữa cơm tối nơi nhà Baras, và giới thiệu một màn kịch mới, và Fortun, vâng, Fortuné!

Em yêu mọi thứ hơn chồng em; em chỉ cho hắn một chút quý mến, và một phần của lòng nhân từ mà tim em có nhiều. Mỗi ngày tổng kết những lỗi lầm, những tội lỗi của em để không thương em nữa, anh đã phí công vô ích. Lạ lùng thay! anh lại càng yêu em hơn nữa. Cuối cùng, mẹ thân yêu không ai có thể so sánh được, anh sắp nói cho em điều bí mật này: hãy chế nhạo anh đi, hãy ở lại Paris, hãy có những tình nhân, mọi người hãy biết điều đó đi, đừng bao giờ viết thư, vậy thì anh yêu em mười lần hơn.

Nếu như đó không phải là sự điên rồ, sự nóng sốt, sự mê sảng! Và anh không khỏi bệnh nhờ những thứ này (ôi! nếu chính vì thế thì anh laị khỏi bệnh nhờ nó); nhưng đừng sắp nói với anh là em bệnh, và đừng thuyết phục anh bằng cách tự bào chữa. Chúa ơi! Em đã được tha tội; anh yêu em điên cuồng, vì không bao giờ trái tim đáng thương của anh ngừng cho tình yêu của nó! Nếu em không yêu anh, định mệnh của anh sẽ lạ lùng. Em không viết cho anh, em bệnh, em không đến. Ban chấp chính không muốn, sau cơn bệnh của em, và rồi thì đứa bé này động đây quá mạnh làm cho em đau? nhưng em đã đến Lyon, ngày 10 em sẽ tới Turin. Ngày 12, ở Milan nơi em sẽ đợi anh. Em sẽ ở Ý, và anh sẽ vẫn còn xa em. Tạm biệt em yêu thương, một nụ hôn trên miệng em; nụ hôn khác trên tim em, và một nụ hôn khác trên chỗ vầng trán của em.

Chúng anh đã giảng hòa với Rome, họ đưa ta tiền. Chúng anh sẽ tới Livourne ngày mai, và, sớm nhất mà anh có thể có được, trong vòng tay em, dưới chân em, trên ngực em.

Vérone, premier jour complémentaire Anh viết cho em, bạn tốt của anh, rất thường xuyên, còn em thì ít. Em là người độc ác, xấu xa, rất xấu, cũng như sự nhẹ dạ của em, đó là sự phản trắc, bội nghĩa với người chồng đáng thương, một người tình âu yếm! Nó có phải mất quyền lợi của nó vì nó ở xa, chồng chất công việc, mệt mỏi và khổ nhọc chăng? Không có tình yêu của Joséphine của nó, không có sự bảo đảm tình yêu nó, cái gì còn lại cho nó trên trái đất này? Nó làm gì ở đó?

Hôm qua chúng anh có một công việc đẫm máu; kẻ thù mất nhiều người và đã bị đánh bại hoàn toàn. Chúng anh đã lấy của họ ngoại ô Mantoue.

Tạm biệt, Joséphine đáng mến; một trong những đêm này, cửa sẽ mở mạnh: như một người ghen tuông, anh đây, trong vòng tay em.

Ngàn chiếc hôn tình si.


Vérone, le 1er frimaire, an V
Anh sắp đi ngủ, Joséphine nhỏ bé của anh, tim anh đầy hình ảnh tuyệt vời của em, và đau buồn khi còn xa em quá lâu; nhưng anh hy vọng rằng, trong vài ngày nữa, anh sẽ sung sướng hơn và anh sẽ có thể cho em những bằng chứng của tình yêu nóng bỏng của anh như ý anh muốn mà em đã gợi cho anh. Em không còn viết cho anh nữa; em không nghĩ đến bạn tốt của em nữa, người đàn bà độc ác: Em có biết chăng không có em, không có quả tim của em, không có tình yêu của em, thì chồng em không có niềm hạnh phúc cũng không có sức sống. Chúa ơi! Anh sẽ hạnh phúc biết chừng nào nếu anh được dự cuộc trang điểm dễ thương, vai nhỏ, một cái vú trắng, đàn hồi, rắn chắc; trên cái đó, một gương mặt nhỏ (?) xinh quá . Em biết rõ là anh không quên những cuộc viếng thăm dễ yêu; em biết rõ, mảnh rừng đen yêu kiều. Anh tặng nó ngàn nụ hôn và chờ đợi một cách nôn nóng lúc đến nơi đó. Tất cả là của em, đời sống, hạnh phúc, khoái cảm, chúng chỉ là những cái em đã làm ra.


 

 

Đọc tin Rss 
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.