logo
Hãy đọc và cảm nhận - Sưu tầm
dan choi Offline
#1 Đã gửi : 09/01/2010 lúc 06:45:18
Danh hiệu: Thành viên không thể thiếu


Gia nhập: 16-07-2008
Bài viết: 771
Đến từ: Nothing

Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.
Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.
Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.
Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.
Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay...

Mưa rơi ướt áo ướt quần.
Làm sao ướt được tinh thần dân chơi.
Dân chơi không sợ mưa rơi.
Mưa rơi to quá dân chơi đi về

Quảng cáo  
 
Truyện cười đỉnh nhất: Người Việt Nam là số 1 http://forum.vnpay.vn/vnpay_postst280_Nguoi-Viet-Nam-la-so-1--phan-3.aspx

Tuyển tập truyện Ô Long Viện: http://forum.vnpay.vn/vnpay_postst1140_Tuyen-tap-truyen-O-Long-Vien.aspx
dan choi Offline
#2 Đã gửi : 09/01/2010 lúc 06:46:36
Danh hiệu: Thành viên không thể thiếu


Gia nhập: 16-07-2008
Bài viết: 771
Đến từ: Nothing

Ta ngồi bên cửa sổ nhấc tách cafe lên nhấp 1 ngụm .. chợt nhận ra rằng ly cafe chưa có đường. Rồi vì ngại đứng dậy để lấy đường .. ta ngồi đó và uống ly cafe đắng. Khi ly cafe đã cạn ta mới phát hiện ra rằng đường đã kô tan ra và lắng ở đáy ly .. ta mất quá nhiều TIME để băn khoăn tại sao cuộc đời lại quá nhạt nhẽo .. và tốn rất nhiều TIME đi tìm kiếm sự ngọt ngào trong khi ta chỉ cần khuấy lên. Hãy cười lên vì đâu đó quanh đây có một người luôn mong bạn hạnh phúc

Mưa rơi ướt áo ướt quần.
Làm sao ướt được tinh thần dân chơi.
Dân chơi không sợ mưa rơi.
Mưa rơi to quá dân chơi đi về

dan choi Offline
#3 Đã gửi : 09/01/2010 lúc 06:46:56
Danh hiệu: Thành viên không thể thiếu


Gia nhập: 16-07-2008
Bài viết: 771
Đến từ: Nothing

Thanh kẹo ngọt ngào thì rất dễ mua, nhưng một trái tim ngọt ngào thì rất khó kiếm. Cuộc sống dừng lại khi bạn ngừng hi vọng. Hi vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng. Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm. Tình bạn sẽ không còn khi bạn ngừng chia sẻ. Vì vậy hãy chia sẽ những điều này với những người bạn coi là bạn và quan tâm. Yêu không điều kiện, cho đi không cần lý do và quan tâm không cần nhận cảm ơn. Hãy gửi điều này đến tất cả những người bạn coi là bạn.

Mưa rơi ướt áo ướt quần.
Làm sao ướt được tinh thần dân chơi.
Dân chơi không sợ mưa rơi.
Mưa rơi to quá dân chơi đi về

No1 Offline
#4 Đã gửi : 17/11/2010 lúc 12:01:15
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Câu chuyện của những nụ hôn…

Mực Tím - Thứ Ba, 16/11
 
Ngày bé, nó được mẹ dạy “hôn” những người nó yêu thương: vòng tay qua cổ và đặt lên má họ một nụ hôn.

Và cứ thế. Nó yêu mẹ nhất nên ngày nào đi học mẫu giáo về là nó hôn vào má mẹ. Hôm nào nó quên thì ba nó nhắc : "Hôm nay con hun mẹ chưa?”..

Khi nó hôn một ai đó,nó biết người đó cũng vui. Mẹ nó vui, ba nó vui, anh Hai nó vui…và nó cũng vui.

Có lần bà ngoại lên chơi. Nó cũng chạy lại hôn vào má ngoại. Rồi nó chun mũi nhăn mặt : "Bà ngoại có mùi gì kì lắm! "…Bà ngoại bất ngờ nhìn nó giây lát rồi cười xuề như chưa có gì xảy ra. Sau hôm ấy,nó bị mẹ đét mấy cái vào mông vì “tội hỗn”. Nó khóc òa như mọi đứa con nít bị mẹ đánh đòn, nhưng mà thật sự chẳng rõ lý do vì sao lại “hỗn” vì nó cứ nghĩ là nó nói sự thật mà còn bị đánh…

Mãi sau này lớn lên, nó mới biết, cái “mùi kì” cái mùi đặc trưng của người già, mùi được tích tụ từ những năm tháng tảo tần và lam lũ nuôi con nên người, mùi của yêu thương chưa thành lời như chất chứa đầy trong tim bà qua bao ngày …

Và cũng từ bao giờ,khi nó hết cấp 1, vào cấp 2 rồi lên cấp 3,t hói quen hôn người nó yêu thương đó biến mất dần như thể chưa bao giờ tồn tại trong ý thức của nó. Tự bao giờ, nó ngại thể hiện “yêu thương” như ngày còn nhỏ…

Thằng bé con cậu nó ở Úc về chơi. Thằng nhóc mới ba tuổi rưỡi bám nó như sam vì khoái chí với mấy cái trò nó bày ra.Đôi lần thằng nhóc ôm lấy cổ nó, hôn một cái chụt vào má nó trước mặt bao nhiêu người khiến nó ngại muốn chết, mọi người cười xòa, nó thấy âm ấm ở má mà lại vui vui: "Ờ thì...hôn là thể hiện yêu thương mà ! "…

Vào Đại học, nó hay ngồi gần cô bạn người Đà Nẵng. Thi thoảng giờ nghỉ giải lao,con nhỏ quay sang đánh chụt vào má nó một cái khiến nó hết hồn hét toáng : ”Ghê quá ! Bà bị les hả?”. Con nhỏ chẳng những chẳng phản ứng, tròn mắt tinh nghịch :”Ơ ! Tui iu bà mà..! Iu quý thì thể hiện bằng nụ hôn là chân thực nhất nhé!”. Nó ậm ờ, ừ thì con nhỏ nói đúng.

Mẹ đang làm bếp. Nó lẻn lẻn luồn ra sau lưng mẹ,đánh chụt một cái vào má mẹ. Mẹ giật mình: ”Con nhỏ này..!” và nó thấy trên má mẹ ửng hồng. Và nó biết bất cứ ai được người mình yêu thương dành tặng nụ hôn đều hạnh phúc.

Những người bạn dành cho nhau nụ hôn trên má.Những người yêu nhau dành cho nhau nụ hôn trên môi. Những nụ hôn cho đi,là cả những cảm xúc theo đó đến nơi được nhận. Và câu chuyện của những nụ hôn là câu chuyện của những tình yêu thương chưa bao giờ dứt…

Cane

phuongkani168 Offline
#5 Đã gửi : 17/11/2010 lúc 07:39:25
Danh hiệu: Thành viên năng nổ

Gia nhập: 29-07-2010
Bài viết: 21
Đến từ: Việt Nam

 Em không đủ tự tin để gọi anh là cái nửa đích thực của đời em, hay chúng ta là cái nửa đích thực của nhau, vì em biết chúng ta từng tin về cái nửa đích thực đó của mình để rồi bây giờ chỉ là những mảnh vỡ còn lại trong nhau!

Em từng tin về trái tim yêu thương hoàn hảo, từng nghĩ mình đã có trọn vẹn một vòng yêu thương như một hòn ngọc bích, để rồi cuối cùng điều em nhận ra là những mảnh vỡ của nó cũng sắc cạnh khôn cùng. Những mảnh vỡ đó, dù muốn hay không nó cũng đang tồn tại, và đôi lần, dù vô tình cũng làm trái tim ta và người yêu thương ta rỉ máu.

Em biết, trong cuộc sống này, anh, em và biết bao người khác nữa đã nhầm lẫn về một nửa của mình, hay là những sự lỗi nhịp của con tim để rồi những mảnh vỡ của nó cứa vào tim ta, hằn vào trong máu thịt ta những vết thương đau đớn.

Anh, sau đổ vỡ còn lại những mảnh vỡ sắc cạnh, đến nỗi nhìn vào đâu anh cũng chỉ sợ mình sẽ bị tổn thương. Em, sau đổ vỡ, niềm tin vào ngày mai gần như đã hết, đến nỗi sợ cả những tiếng động cơ hằng ngày diễn ra trên phố. Còn ai nữa như chúng ta đã đang nhìn cành cong mà cứ tưởng cây cung? Chắc nhiều lắm phải không anh?

Anh, em và ai đó nữa chỉ còn là những mảnh vỡ chẳng vẹn nguyên. Em mong muốn biết bao ta có thể hàn gắn lại những vết thương đang còn nhói lên vì những mảnh vỡ đó. Mỗi lần đi qua những vết sẹo trong anh, em chỉ mong mình có thể tan chảy để lấp vào cái phần đã khuyết thiếu đó. Và em biết anh cũng từng mong muốn thế cho em, khi đi qua những mảnh vỡ trong em.

Em chưa từng mong gặp anh sớm hơn, khi cả 2 trái tim chúng ta còn nguyên vẹn. Em cũng chưa từng coi sự đổ vỡ trong anh hay trong em là cơ hội để chúng ta có được nhau bây giờ. Nhưng em cảm ơn số phận đã cho em gặp anh, để em có thể tiếp tục thấy mình được hồi sinh, thấy mình còn ý nghĩa và những mảnh vỡ trong em không còn làm em đau đớn nữa!

Anh à, em không mong hai chúng ta có thể hàn gắn được tất cả nguyên vẹn như hòn ngọc mà em vẫn từng ao ước, nhưng em muốn chúng ta, hai nửa còn lại, sẽ là 2 nửa yêu thương anh nhé! Hai nửa yêu thương không chỉ biết làm cho trái tim ta đập lên những nhịp đập của sự sống, sự hồi sinh, mà còn biết làm cho ta quên đi những nỗi đau mà ta từng nếm trải. Hai nửa yêu thương ấy sẽ giúp ta tự tin mà bước tiếp trên con đường mà ta còn chưa kịp đi, cái đích mà chúng ta chưa kịp đến!





 
Đọc tin Rss 
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.