Cô bước đi lặng lẽ....
Ngoài hiên, vài chiếc lá khẽ chao nghiêng...gió rùng mình...
Nghe khí trời ẩm ướt...
Anh đứng lặng.....
Hàng hiêng đong đầy hơi lạnh của gió...
Chiều muộn màng khẽ lướt qua.....
Bàn tay xộc vào túi quần nãy giờ vẫn nắm chặt lại...
Anh ước....bàn tay mình không bất lực như thế....
Anh ước...cánh tay mình có thể vươn rộng ra....
Cho cô ngả đầu vào khóc....
Làm thế..anh sẽ mãi giữ được cô...
Hàng hiên xao xác lá.....
Thời còn học đại học năm nhất....
Anh nhớ ..những buổi chiều yên ả nơi hồ đá...
Có cô bên cạnh...
Ngả vào vai anh...
Hai đứa lặng nhìn nắng chiều đong đầy trong mắt...
Không còn biết thời gian lặng trôi qua....
Thời còn học đại học năm hai
...những buổi tối trời đường phố Sài Gòn ráo hoảnh..
Xe cộ ngủ yên sau một ngày mệt mỏi..
Cô ngồi sau yên xe anh...
Nghe tiếng cô thi thoảng trong gió...lả lướt thì thầm sau gáy...
"Cuộc tình nào mải miết kiếm tìm nhau..."
Anh tưởng tim mình chết ngạt...những lúc ấy...
Rồi sang năm 3...
Anh được nhận vào làm cho một dự án triển khai ngân hàng điện tử....
Đồng thời nhận làm partime trợ lý phòng sales...
Đường tương lai rộng mở...
Sự nghiệp thăng hoa cùng những mối quan hệ....
Thời gian đi bên cô giờ hiếm hoi....
Nhưng tình yêu trong anh chưa thể mất dần dấu vết...
Anh vẫn còn yêu cô tha thiết...
Vẫn còn say đắm với tiếng hát thoang thoảng trong gió...phả vào gáy anh....
Cô chỉ cười lặng thầm khi anh đi bên cạnh....
Mệt mỏi..nhưng tình yêu trong mắt anh rạng ngời....
Rồi bước vào năm cuối...
Anh được nhận vào thực tập tại phòng Marketing ở một công ty đa quốc gia....
Hết đợt thực tập anh sẽ được đường hoàng trở thành một quản lí...
Bài luận văn tốt nghiệp chiếm hết trí óc....
Cả tháng rồi anh chưa gặp cô...
Nỗi nhớ đã thôi cồn cào như trước...
Anh íck kỉ biết rằng cô sẽ đợi....
Anh biết rõ..cô yêu anh...và an tâm với những dự định của mình vì tình yêu ấy....
Cô không nói nhiều như trước mỗi khi đi bên cạnh....
Anh vô tâm cứ nói những về những kế hoạch, dự định...
Tiếng ca dần loãng ra trong gió....rồi mất hút...về phía xa....
Anh biết không ?
Anh ra trường....
Rồi trở thành quản lí...
Những dự án bủa vây lấy....
Những nụ cười anh giờ thôi dành cho cô...
Những nụ cười được để dành để tiếp khách....
Đôi lúc...anh quên mất cả.....nghĩ về cô...
Mệt mỏi....!
6 năm...
Tình yêu chưa dám nói là nhạt nhoà với những gì đã cùng nhau trải qua..
Nhưng đã không còn mặn nồng để cùng nhau bước tiếp..
Anh ích kỉ và khờ khạo không biết...
Cô đang tan loãng ra...
Rồi mất hút..
Trong cuộc sống anh....
Cô tự hỏi : "Đến bao giờ anh mới hiều...em..là gì..trong anh...?"
Thời gian biết dằn xé....
Nỗi nhớ biết đay nghiến...
Sự lạnh lùng biết làm nhạt nhoà tình cảm...
Sự ích kỉ sẽ làm lụi tàn tình yêu....
Rồi sẽ hối hận...tiếc nuối..
Với cô thế là quá đủ...
Cô cần một tình yêu bên cạnh...
Cô cần một người yêu bên cạnh...
Không phải cần..một cái bóng của tình yêu....
Thế là quá đủ...!
Cô biết...
Anh vẫn còn yêu cô....
Nhưng tình yêu của anh...bây giờ..nhạt nhẽo hơn cả những năm hai đứa mới vào đại học...
Dù cô biết..
Mình đủ lớn để không còn lãng mạng...
Nhưng tình yêu sẽ nhạt nhoà đi bởi sự quên lãng..
Khi không còn.."thấy được nhau"...
Đoạn tình cuối...
Giờ...
Mất hút.....!
NGUYỄN NGỌC THƯƠNG