TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚI Nguyễn Thủy Thương nào như cái thương thầm Ghét nào như cái ghét lầm lại thương Anh về đêm vấn, ngày vương Say trong giấc mộng chập chờn giữa song. Ngoài trời mưa thả, sầu đong Còn ta thức trắng đem lòng nhớ thương... Tình không biên giới lẽ thường Chồng con bận bịu, vẫn dường nhớ chăng? Đêm về hú gió, gọi trăng Yêu rằng muôn kiếp, tình rằng luyến thương Cách ngăn chỉ bởi khác giường Còn duyên thì lẽ chuyện thường mà thôi. Phân chia biên giới rạch ròi Em học trường tỉnh, anh nơi trường làng Mộng mơ từ thuở trăng vàng Đến khi trăng khuyết xa ngàn tiếng chân. Khi về ướt đẫm mưa xuân Tình không chia nổi, ngại ngần cách chia Ái ân đâu có biên thuỳ Biết đâu ngăn cảnh trăng khuya cuối trời. Em là trăng trước em ơi Trăng sau là của thềm đời mộng mơ. Thiệt thòi chăng kiếp đôi bờ Bên ni, bên nớ thành thơ gởi chào. N.T
NHÌN Nguyễn Thuỷ
Ngồi nhìn bến vắng mưa rơi Hạt buồn hạt nhớ chơi vơi nỗi niềm Hạt sầu đau buốt con tim Biết bao nhiêu hạt gieo niềm ưu tư. Chiều nghiêng, mưa rớt đôi bờ Giữa dòng sông chảy, tình bơ vơ tình. Ngồi nghe sâu lắng riêng mình Đò chiều ngả bóng biết tìm nơi nao? Lòng ơi! Bao nỗi khát khao Thuyền về nấp bóng trăng sao lặng lờ Tàn khuya như thể bơ vơ Mong về mai sớm đợi chờ bến thương. Đò về vạn ngả quê hương Chở tình yêu đến trăm đường tơ duyên Xua tan bao nỗi ưu phiền Cho thuyền và bến nối liền tháng năm. Vơi đi bao cuộc thăng trầm Cho nhau gặp lại trăm năm bạc đầu… N.T
HẠ CHIA NỖI NHỚ Nguyễn Thủy Sông xanh màu mắt long lanh Vương vương trong nắng hạ xanh đôi miền. Lòng anh mang bóng hình em Đi qua dông tố vẫn tìm lối xưa Trở về mấy độ nắng mưa Có đêm bóng lá ngả vừa sang thu. Vẫn còn mờ mịt hoang vu Ngỡ ngàng vàng cả tiếng ru tình người Hạ ơi! Bao sắc lá tươi Có chờ đến cõi thu rơi lá vàng? Chiêm bao rơi xuống mắt nàng Tưởng rằng như đã gieo ngàn lá thu Nhìn mà cứ tưởng sa mù Khói sương mờ mịt hoang vu đợi người. Lòng mơ em mãi nụ cười Bên anh rõ nhẹ những lời yêu xưa Hạ về thơm tóc hương đưa Bên dòng suối biếc, duyên ưa mắt nhìn. Rồi về thao thức bao đêm? Bỗng dưng con mắt hờn ghen cháy lòng... Rồi xa còn lại nhớ mong Giữa vùng sương lạnh mơ không bóng người? N.T
CHỜ EM Nguyễn Thủy Này em dáng của ngày xưa Dừng chân bên bến giữa trưa đợi đò Nghiêng che chiếc nón bài thơ Xanh xanh tà áo đợi chờ bước sang. Bến sông hỏi có vội vàng Chờ em đã một thời gian muộn phiền Bến lòng em có chao nghiêng Sắp qua mùa Hạ, Thu êm đềm về Mong sao đừng lạc hướng quê Để tìm lối cũ rủ rê bóng hình Yêu nhau đâu phải tội tình Mà sao mãi cảnh một mình cô đơn. N.T
Có vài bài đọc khá phết nhỉ ? Pác Nguyễn Thủy tự sáng tác đấy à ?
TÁCH BẾN CHIA ĐƯỜNG Nguyễn Thủy Vốn dĩ nước hòa trong nước Giữa ta và bạn đôi bờ Lấp lánh hai dòng tái hợp Viết lên nghìn khúc ca dao Ô hay mới vừa chơm chớm Nước kia về bến khác thường Để sông bơ vơ dòng chảy Nhạc đời vọng khúc cô đơn. Thời gian trôi đi chầm chậm Từng nấc dấu vết bụi đời Ai làm cho tim ngừng nhịp Để cơn bão động chấn trời? Ta là người ai thương nhớ Mau quên mau lãng một thời Để bao nhiêu điều quái gỡ Mất nhau mất cả tiếng cười. Ta mừng cho ngày sinh nhật Thêm bao nhiêu cảnh nỗi trôi Duyên ta phận người đá bạc Sầu dâng lên khóe mắt làn môi. Mất đi nụ cười hôm ấy Mất rồi đôi mắt bồ câu Ôm sầu đi vào quen lối Là niềm hạnh phúc - chia đôi Em về ta đi không gặp Trên dòng nhật ký cuộc đời Bởi tại ghen chi cho nát Chiếc cầu duyên đã gảy đôi... Âu chi cũng là số phận Mỏng manh rách nát mối tình Hai đường trăng trời bể nước Làm quà nhật ký đời tôi. NT. 16 - 9 - 2010
Cổ vũ cho bác. Em ngồi đọc thấy hay hay