logo
Câu chuyện tình yêu
No1 Offline
#1 Đã gửi : 14/10/2009 lúc 09:37:04
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Hãy biết nắm bắt cơ hội

- Em thích anh!

- Biết

- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!

I/

“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”

11pm

“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”

Em: hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh: chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.

II/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả.

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.

- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân

- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “G9”


Em: hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.

Vui!

Anh: con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh

III/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”

- Mua gì đấy?

- Ăn đi rồi biết.

- Đã ăn chưa?

- Ai? Àh….chưa!

- Ăn cùng đi

- Hì hì…

- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00

- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh

- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.

- Em xin lỗi!

Em: hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

Anh: điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.
IV/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Vào đi!

- Anh ăn đi!

- Ừh!

- Chở đi học nhé!

- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

- Ờ….

“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em: hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

Anh: mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!

V/

“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)

“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em: cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh: hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.

VI/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!

- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.

- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!

- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

- Đồ ngốc!

- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

11pm

“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em: hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

Anh: lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!

VII/

“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”

- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì

- Đi xem phim nhé!

- Xem phim???

- Ừh!

- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.

- Ờ…

- Ăn tối nhé!

- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em

- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò

- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ

- Có ngon không ?

- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?

- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?

- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?

- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?

- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?

- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?

- Ờ…

- Thôi trễ rồi, anh về đi.

- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x”♥

Quảng cáo  
 
Truyện cười đỉnh nhất: Người Việt Nam là số 1 http://forum.vnpay.vn/vnpay_postst280_Nguoi-Viet-Nam-la-so-1--phan-3.aspx

Tuyển tập truyện Ô Long Viện: http://forum.vnpay.vn/vnpay_postst1140_Tuyen-tap-truyen-O-Long-Vien.aspx
No1 Offline
#2 Đã gửi : 14/10/2009 lúc 09:38:39
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Tình yêu đi mượn

Có lẽ, đã tồn tại một thứ tình cảm như thế. Na ná như tình yêu nhưng lại chẳng phải tình yêu… Nồng nhiệt hơn tình bạn nhưng đôi lúc lại lạnh nhạt hơn người dưng…
Hay gọi cách khác thì nó là một thứ tình cảm bù trừ... Gần giống như tình yêu - Một tình yêu đi mượn.


"Anh, em sợ một ngày nào đó anh sẽ bỏ em…".

"Bỏ ư? Có yêu đâu mà bỏ. Chưa bao giờ ta yêu nhau em à, sao em phải sợ điều đó chứ".

"Ừ nhỉ, có yêu đâu mà sợ… không yêu... và sẽ chẳng bao giờ yêu…".

Họ là hai con người xa lạ, vô tình biết nhau và họ đến với nhau. Chẳng cần đến một lý do và chẳng cần xác định. Không săm soi quá khứ và chẳng ngó ngàng đến tương lai. Cũng không có chuyện yêu đương và càng không có sự ràng buộc... Chỉ biết rằng mỗi lúc buồn chán, có tâm sự… hoặc mỗi lúc cô đơn, thấy não nùng… hay mỗi lúc vấp ngã và không thể tự đứng vững với chính bản thân mình. Họ tìm đến nhau để mong một điểm tựa… mượn một chỗ dựa tuy không mãi mãi nhưng lại vững chắc dù biết chỉ tạm thời…

"Em… Anh buồn quá".

"Em biết! Chưa bao giờ em thấy anh như vậy cả. Em thương anh quá. Anh nói đi, em giúp gì được cho anh?"

"Chẳng gì cả! Đến đây, ngồi yên đấy và hãy ôm anh thôi…".

Họ là hai con người hoàn toàn khác nhau. Mỗi người đều có cuộc sống riêng và theo đuổi những mục đích khác biệt. Anh là một người thuộc xã hội, đầy những tham vọng, sống từng trải và lăn lội với xó xỉnh cuộc đời. Cô là một người thuộc công việc. Bận bịu giấy tờ nơi công sở và luôn bận rộn giao tiếp với khách hàng... Chẳng ai nghĩ rằng họ lại quen nhau cả… và cũng chẳng ai ngờ họ lại có thể đến với nhau như vậy. Nhưng tôi biết, vì tôi hiểu tuy họ khác nhau hoàn toàn về cuộc sống. Nhưng họ lại có cùng chung một điểm thật giống nhau... Họ đầy đủ về vật chất, nhưng thiếu thốn - một chỗ dựa tinh thần.

"Anh là cái sọt rác của em. Để mỗi khi em buồn, em ném những tâm sự vào đấy".

"Vậy sao?".

"Uhm… Vậy còn anh, anh coi em là cái gì?".

"Không phải bạn… Cũng chẳng phải tình yêu".

"…"

"Nhưng đôi khi lại hơn cả tình yêu. Và ít nhiều thì anh cũng không coi em như cái sọt rác. Mà anh coi em như một chỗ dựa, một điểm tựa duy nhất mà trong anh cần có…".

"Anh…".

Trong rạp chiếu phim, họ ngồi gần nhau, cùng im lặng, mắt dõi nhìn về phía màn chiếu… Có những cái liếc nhìn, nhưng rồi lại quay đi như chưa từng gặp gỡ. Anh đứng dậy khẽ cúi mình gượng nói:

"Xin lỗi cô cho tôi ra nhờ một chút".

Cô mỉm cười, khép chân lại và để anh đi ra. "Bíp… Bíp…". Cô mở tin nhắn, chẳng có gì ngoài một dấu ba chấm (…). Anh đi vào, cô thò chân ra như muốn chặn anh lại. Anh khéo léo bước qua, ngồi xuống ghế và quay sang nói với cô bạn gái bên cạnh:

"Em à, phim hôm nay… dường như không hay lắm".

Và như thế, cô một bên… và anh ngồi một bên… Còn một bên, là người anh yêu... ngày đấy…

Nếu có thể đưa tay em nắm
Ta sẽ cùng nhau đi suốt cuộc đời
Chẳng phải tình nhân, chẳng thành bè bạn
Anh là anh, em là em thôi...

No1 Offline
#3 Đã gửi : 14/10/2009 lúc 10:53:51
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Cà phê sữa và cà phê đen

Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa. Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.

Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

Em con gái mà lại thích café đen. Anh con trai nhưng rất thích café sữa.

Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.

Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…

Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn. Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.

Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.

Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.

      Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.

Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.

      Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.

      Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.

 2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.

Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.

Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.

      Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.

Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.

      Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.

      Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.

      Em gọi café đen.

      Anh gọi café sữa.

      Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.

Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.

      Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.

      Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”

      Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”

      Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…

      Café đen hay café sữa đều là café, phải không?

      Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

No1 Offline
#4 Đã gửi : 14/10/2009 lúc 11:05:41
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Cô gái hỏi chàng trai: ” Anh có thích em không ? “. Chàng trai bình thản trả lời: ” không “.

Cô gái bắt đầu khóc và hỏi tiếp: ” Em có dễ thương không ? “. Chàng trai vẫn trả lời: ” không “.

Cô gái khóc sướt mướt: ” Nếu em chết anh có buồn không ? “. Như hai câu hỏi trước chàng trai vẫn trả lời: ” không “.

Cô gái rất tuyệt vọng và toan chạy đi, nhưng chàng níu tay nàng lại và nói: ” Em ơi, anh không thích em bởi vì anh yêu em, em không dễ thương bởi vì với anh em quá đẹp, nếu em chết anh không buồn bởi vì anh sẽ chết cùng em…”

… Đây được xem là câu chuyện tình yêu hay nhất. Câu chuyện kết thúc với lời kết: ” Chúng ta sinh ra không phải để yêu một con người hoàn hảo, nhưng là để học cách yêu người không hoàn hảo một cách hoàn hảo.”

No1 Offline
#5 Đã gửi : 14/10/2009 lúc 11:07:14
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Này anh, em thích...

 

Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…

Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…

Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…

Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.

Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

dan choi Offline
#6 Đã gửi : 15/10/2009 lúc 01:20:38
Danh hiệu: Thành viên không thể thiếu


Gia nhập: 16-07-2008
Bài viết: 771
Đến từ: Nothing

No1 đã viết:

Hãy biết nắm bắt cơ hội

- Em thích anh!

- Biết

- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!

I/

“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”

11pm

“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”

Em: hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh: chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.

II/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả.

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.

- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân

- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “G9”


Em: hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.

Vui!

Anh: con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh

III/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”

- Mua gì đấy?

- Ăn đi rồi biết.

- Đã ăn chưa?

- Ai? Àh….chưa!

- Ăn cùng đi

- Hì hì…

- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00

- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh

- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.

- Em xin lỗi!

Em: hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

Anh: điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.
IV/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Vào đi!

- Anh ăn đi!

- Ừh!

- Chở đi học nhé!

- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

- Ờ….

“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”

Em: hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

Anh: mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!

V/

“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)

“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em: cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh: hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.

VI/

“Em đang đứng trước nhà anh.”

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!

- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.

- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!

- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

- Đồ ngốc!

- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

11pm

“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em: hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

Anh: lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!

VII/

“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”

- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì

- Đi xem phim nhé!

- Xem phim???

- Ừh!

- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.

- Ờ…

- Ăn tối nhé!

- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em

- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò

- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ

- Có ngon không ?

- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?

- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?

- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?

- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?

- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?

- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?

- Ờ…

- Thôi trễ rồi, anh về đi.

- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x”♥

Lâu lắm rồi mới có thời gian ngồi đọc trọn 1 bài viết. Cũng hay đấy chứ nhờ ?

Mưa rơi ướt áo ướt quần.
Làm sao ướt được tinh thần dân chơi.
Dân chơi không sợ mưa rơi.
Mưa rơi to quá dân chơi đi về

maidung Offline
#7 Đã gửi : 15/10/2009 lúc 09:30:06
Danh hiệu: Thành viên không thể thiếu


Gia nhập: 23-05-2008
Bài viết: 589
Đến từ: Sao Băng

haha

toctem Offline
#8 Đã gửi : 16/10/2009 lúc 03:52:18
Danh hiệu: VIP


Gia nhập: 10-08-2009
Bài viết: 158
Đến từ: Ha Noi

Bài dài quá nhưng đọc cũng thấy hay hay. Tiếp theo anh chàng kia sáng nào cũng phải sang chở đi học àh, khổ thân.

Nạp tiền điện thoại, Thanh toán hóa đơn, Mua mã thẻ, mua vé máy bay==>http://Vban.vn
No1 Offline
#9 Đã gửi : 20/10/2009 lúc 04:24:34
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Ui, thấy pà con mình hưởng ứng tốt vậy mình cũng thấy phổng mũi. Dù chỉ đi cóp nhặt thui nhưng muốn share cho cả nhà cùng đọc cùng suy ngẫm và tự xây dựng 1 thế giới riêng cho tình yêu của mình. 

Hum nay là 20-10 rùi, ngày vui của phái nữ đó. Chúc tất cả chị em VNPAY nói riêng và phái nữ nói chung luôn trẻ khỏe, tràn đầy sức sống và luôn có những niềm vui dù có thể nhỏ thui nhưng thật ý nghĩa.

No1 Offline
#10 Đã gửi : 28/10/2009 lúc 09:12:39
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Nếu Cho Anh Điều ước !

Trong cuộc sống chắc chắn ai ai củng có những ước mơ thật cao đẹp, có phải không em ? Có lẽ chính em cũng có những ước mơ mà!

Vậy nếu cho em 1 điều ước thì em sẽ ước gì ??? Nói cho anh biết đi !!!!!!!!!! hi hi không nói cũng không sao, cứ để như đó là 1 bí mật, cho đến khi em thật sự tin tưởng anh 100% hãy nói cũng đc hém.

Em nè , em có muốn biết “ nếu cho anh điều ước thì anh sẽ ước gì hok ?? “ hay là đoán thử đi, hihihi.

Nói thật sự lúc trước anh có rất nhiều điều ước! Trước khi gặp em, những điều ước của anh nhỏ nhoi lắm, có lần anh ước mình là tài nhất để ai ai cũng phải nể phục, rồi lại có lúc anh lại ước mình trở thanh người học giỏi nhất, em biết ko mắc cười lắm anh còn ước là mình trở thành siêu nhân nữa, hihihi để không ai ăn hiếp đc mình, vui ghê há, suy nghĩ lại còn nhỏ thì những ước mơ rất là hồn nhiên và trong sáng, ah quên kể cho em nghe điều ước nhỏ nhoi nhất của anh …. Đoán thử là gì ??? hix đoán hok ra phải hok? hi hi sao mà đoán ra được , thui nói lun cho nghe, điều ước nhỏ nhoi nhất của anh là sau này đươc chụp hình chung với “ Bill Gate” hihihi ông sáng lập microsoft á ! nhỏ nhoi hem ???? lắm lúc nghĩ lại anh thấy mắc cười thiệt.

Từ lúc anh gặp em thì khác, những điều ước cũng anh có lẽ chính chắn hơn và không buồn cười như trước nữa, em đã làm thay đổi tất cả. Em biết không khi quen em thì cái anh thix nhất cũng từ bỏ luôn đó! biết gì ko? đó là games, trước khi gặp em thì anh không lo nghĩ, tối ngày chỉ biết đâm đầu vào games, ah có lần anh từng ước mà “ Mình là 1 Bang chủ nổi tiếng chốn Võ Lâm đó”. Nói chung mọi ước muốn trẻ thơ của anh đã kết thúc khi anh gặp em. Nè em có muốn biết điều ước đầu tiên của anh khi bắt gặp em trong đêm trung thu ko ??? ừ lúc đó suy nghĩ cũng đơn gian lắm khi bắt gặp nụ cười “đáng yêu” của em thì anh đã ước rằng “ước gì mình wen cô ấy “ . ah mà phải cảm ơn ông trời, cho anh biết là em học chung phòng với anh, rồi chính định mệnh đã giúp anh làm quen được em, em biết không khi quen được em anh vui lắm đó. em có biết khi quen được em rồi thì anh ước gì không ??? lát nói cho nghe, còn giờ hàn huyên lại kỷ niệm xưa 1 tý, khi viết thư làm quen được em thì anh đã làm mọi cách cho em vui, làm mọi cách để nổi trội trước mặt em, luôn chứng tỏ mình trước mặt em, thời gian đó em vui ko ??? nhắc lại anh cũng hối hận lắm vỉ những chuyện hết sức là ấu trĩ mà anh đã làm cho em buồn, Xin lỗi em nhé, lần nào nói chuyện với em anh cũng xin lỗi hết đó, tính ra là cả trăm lần rồi. hihihi bây giờ anh nói cho em biết điều ước của anh khi quen đc em nhe, thật sự dù không biết trong lòng em thế nào nhưng khi thấy “sao băng“ thì anh ước “ Tụi mình mãi mãi yêu nhau “ ……….

Còn bây giờ sau 1 năm anh đi học Đai học, em biết không trước khi đi học ĐH thì anh luôn cho là mình đúng, luôn nghĩ mình là tài giỏi …. Sau 1 năm đó , anh đã suy nghỉ rất nhiều, và hiểu ra rất nhiều lý do em giận anh, hiểu ra rất nhiều lỗi lầm của mình, thỉnh thoảng vào những lúc trời mưa anh đã bật khóc! khóc vì thương nhớ em , khóc vì hối hận về những lỗi lầm của mình … em biết không bây giờ anh không còn như trước nữa, anh đã dũng cảm nhìn nhận những lỗi lầm của mình. và anh đã tự nhủ rằng , sẽ không làm em buồn, không mắc vào bất cứ 1 lỗi lầm nào nữa, và có lẽ 1 năm qua anh đã làm được. Em biết không ? khi em nói là tha thứ mọi lỗi lầm cho anh thì anh rất hạnh phúc và vui mừng, thật đó, anh vui lắm.

Ba điều mà anh hối hận nhất thì em biết rồi phải không, 1 năm qua anh đã rất cố gắng để chuộc lại lỗi lầm của mình, đã khác phục được điều thứ nhất là : “ Đậu Đại học , và trở thành 1 Sinh Viên tốt, một lãnh đạo, học hành đàn hoàng được bạn bè nể phục, làm cho ba mẹ vui lòng“ , điều 2 cũng vậy “môn học khó nhất là Kỹ Thuật Lập Trình ai cũng sợ, thì anh lại giỏi nhất về môn đó “ . chỉ còn Duy nhất điều thứ 3 , anh đã cô gắng làm mọi chuyện mà mình có thể để em đc vui , anh không biết phải làm bao nhiu để chuộc lại hết lỗi lầm của mình nữa , vậy đó !

Và Bây Giờ Điều Ước của anh đã khác xưa , khác với lúc anh chưa gặp em , khác với lúc anh đang làm wen em , em có biết là gì không ??? anh nghĩ là lần này em đoán ra mà hả ???

Thật Sự Ngay lúc này nếu cho anh 1 điều ước thì anh ước : “ Người Mà anh Yêu sẽ luôn vui vẻ, luôn được hạnh phúc, mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với em “ .

Em có biết tại sao bây giờ anh ước như vậy không ??? bởi vì Thật Lòng Anh Yêu Em

Đây là Những Lời nói thật lòng của anh gửi em, mong rằng em sẽ hiểu ..................
 

No1 Offline
#11 Đã gửi : 29/10/2009 lúc 08:19:28
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Giả vờ thôi anh nhé!

 

Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé.

 

Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không?

 

Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi, hay là anh cõng…".

 

Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.

 

Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…

 

Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.

 

Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.

 

Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…

 

Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh...

 

Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật.

 

Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi…

 

Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh.

 

Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?

No1 Offline
#12 Đã gửi : 04/11/2009 lúc 03:23:37
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Người ba mong con sẽ yêu

Hãy mang về cho ba một anh chàng khi con đã "thực sự trưởng thành" con nhé. Một anh chàng yêu thương con hết mực. Người mà con có thể thổ lộ tất cả về bản thân hay gia đình mình... Người can đảm nhìn thẳng vô mắt ba chỉ để nói "Xin phép bác cho con được quen em ấy".

Con gái của ba, chắc bây giờ con đang ngủ ngon. Ba muốn viết những dòng này cho con. Con gái, hôm qua khi con quay đi, mặt tỏ vẻ giận dỗi khi thấy ba đón con ở cổng trường, con có biết ba buồn lắm không?

Nếu con là con của 7 hoặc 10 năm trước, con đã gào lên ầm ĩ và chạy vội về phía ba.

Ba cũng nhìn thấy anh chàng đi xe máy đó vội vàng lùi vô quán khi thấy con đi lại chỗ ba, kể cả ánh mắt con và anh chàng đó giao nhau ba cũng thấy.

Vài hôm nay con đã để xe đạp ở nhà, cái xe phần thưởng mà ba con mình đã đi rất nhiều cửa hàng mới chọn lựa được khi con vô lớp 10. Con đi với anh bạn của con.

Con gái à, con đã 17 tuổi, con hoàn toàn có thể nghĩ đến chuyện gặp gỡ và yêu mến một người bạn khác giới nào đó. Ba không cấm con, nhưng... ba mong con có thể suy xét lại vài thứ.

Nếu anh chàng đó là một chàng trai tốt thật sự, ba sẽ yêu quý anh ta. Ba hứa với con điều đó. Thế nhưng, anh ta có đúng là một anh chàng đàng hoàng không con?

Hôm qua, nếu anh ta bước ra chào ba một tiếng, có lẽ ba đã ghi một điểm + cho anh ta.

Nếu ba không nhìn thấy cái đầu vàng khè dựng ngược lên như vậy, có lẽ ba cũng đã ghi một điểm + tiếp theo.

Nếu ba không nhìn thấy cái khoen vàng thấp thoáng trong vành tai anh ta, ba sẽ ghi một điểm + nữa.

Nếu ba không nhìn thấy anh ta đã ở đó trước khi trống đánh tan trường, Ba cũng sẽ ghi thêm một điểm +.

Còn nhiều từ nếu nữa con gái à...

Ba biết hình thức không đánh giá được con người, con sẽ nói thế khi ba nói những điều này với con. Nhưng con à, hình thức cũng phản ánh một phần nào đó bản chất con người bên trong. Vì sao ba luôn quan sát bạn bè con khi họ đến nhà, vì ba muốn hiểu rõ con gái ba hơn. Và quan trọng là ba sẽ biết con đang chơi với những người bạn như thế nào.

Con gái, ba hi vọng con biết một vài điều ba đang nghĩ...

Ba không mong con sẽ lấy một người đàn ông giàu có, đẹp trai hay sành điệu. Ba không ngăn cấm con yêu thương. Tình yêu là lẽ tự nhiên nhất trên đời, nếu không có nó có lẽ con cũng đã không có mặt trên thế gian này. Thế nhưng, con chỉ mới 17 tuổi. Một cái tuổi mà quá trẻ và non nớt để yêu thương. Con còn cả một thế giới cần khám phá phía trước, sẽ còn gặp được rất nhiều người khác trên đường con đi. Thế nên con đừng vội vàng...

Hãy mang về cho ba một anh chàng khi con đã "thực sự trưởng thành" con nhé.
Một anh chàng yêu thương con hết mực. Người mà con có thể thổ lộ tất cả về bản thân hay gia đình mình.

Người sẽ ở lại bên con ngay cả khi tất cả những người khác quay lưng lại với con.
Người mà ba tin có khả năng che chở cho con trên đường đời gập ghềnh đầy bất trắc sau này.

Người can đảm nhìn thẳng vô mắt ba chỉ để nói "Xin phép bác cho con được quen em ấy". Một người có đạo đức và biết đúng sai.

Chỉ cần nhìn thấy những điều này ở anh ta, ba sẽ không ngại ngần trao con cho anh ấy.

Thế nhé, con gái... Ba đặt lá thư này trên bàn học của con. Ba hi vọng con sẽ đọc nó khi con thức dậy. Và nói chuyện trở lại với ba, ba sẽ giải thích câu "thực sự trưởng thành" là như thế nào cho con hiểu.

Ba của con (trích facebook's TrangLe)

No1 Offline
#13 Đã gửi : 05/11/2009 lúc 07:08:25
Danh hiệu: Thành viên quan trọng


Gia nhập: 06-08-2009
Bài viết: 134

Đôi tay cần hơi ấm

Sáng nay lạnh về trên từng ngón tay, nắm mãi không thể nướng thêm được, lại nhìn đôi bàn tay mà suy nghĩ. Chợt trả lời được cái thắc mắc lâu nay: tại sao để đánh dấu hôn nhân, người ta lại dùng nhẫn cưới mà không phải là dây chuyền, vòng đeo tay hay lắc chân?

Uh, thì mình rất chú ý, hay chính xác hơn là bị thu hút bởi đôi bàn tay. Không chỉ đơn giản một cách lý trí vì đôi bàn tay hữu ích, có thể làm nhiều việc; mà còn vì mình có thể cảm nhận sự ấm áp, dịu dàng, yêu thương trong từng chuyển động của chúng. Có lẽ vì thế mà ấn tượng đầu tiên của mình về một người đặc biệt luôn gắn với đôi bàn tay người ấy. Bàn tay mẹ vuốt từng đường khâu trên những thứ xinh xinh may cho con, bàn tay bố bế mình tung lên tung xuống, bàn tay bà xoa lưng những đêm hè oi ả - tất cả in rõ trong miền kí ức.

Và khi biết yêu, mình cũng nhớ những đôi bàn tay. Bàn tay thuôn dài, trắng và khá mềm nhưng vẫn có những nốt chai sạn do phụ ba sửa xe. Bàn tay sạm đen, to bè gói gọn cả bàn tay mình, thường tróc da mỗi khi đông về trên đất Bắc. Bàn tay nhỏ mà mình vẫn thích nắm trọn ngón cái, lòng bàn tay thô ráp kể từ ngày học hướng đạo sinh.

Uh, thì đôi bàn tay chính là điểm tiếp xúc đầu tiên để đánh dấu một sự thân thiết hơn bình thường. Chỉ cần đi qua giới hạn đó sẽ là một mối quan hệ mới, không đơn thuần là người dưng nữa. Có lẽ vì thế mà chiếc nhẫn hiện diện trên tay để nhắc chủ nhân của nó đâu là điểm dừng.

Có lần anh thì thầm, em trai anh và bạn gái đeo nhẫn đôi rồi đấy. Em hiểu ý anh, nhưng vẫn thấy buồn cười trò trẻ con đó. Người ta yêu nhau đâu cần phải đóng dấu lên nhau như thế cho thiên hạ biết. Mà cái gì thiêng liêng - như việc chúng ta đeo nhẫn cưới cho nhau - thì đến đúng thời điểm mình sẽ thực hiện. Với em, được anh đeo nhẫn cưới và đeo nhẫn cưới cho anh là điều thiêng liêng nhất. Và em sẽ chờ đến ngày đó...

Nhưng giá có trò trẻ con đó, thì khi anh buông bàn tay em ra và đưa bàn tay về phía một người con gái khác, có lẽ anh đã thay đổi quyết định. Hoặc ít nhất cũng nhớ đến em...

Tôi vẫn nhớ những đôi bàn tay...
Bàn tay thuôn dài một chiều mưa tỷ mẩn gọt hồng dòn cho tôi
Bàn tay to bè một buổi sáng chạm vai tôi để chắc chắn dòng người chen chúc trong chợ không cuốn tôi mất
Bàn tay thô ráp một đêm nào đó ở bờ biển Shihanoukville nắm chặt tay tôi trên con đường gập ghềnh dẫn ra biển
Một bàn tay khác mà tôi chưa từng chạm...

Và giờ
Tôi chờ đợi một bàn tay lau nước mắt cho tôi
Chỉ để nói
"Em thương đôi bàn tay Anh..."

Hai Ly

Đọc tin Rss 
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.