|
-Nhưng lạ thay, cô đã lấy... mấy lần chồng mà vẫn không ưng. Mà cô nào có ăn chơi hay khó tính gì đâu. Ấy thế mà lần nào cũng vậy, sau khi cưới được vài ngày, cô nàng lại xách valy về nhà bố mẹ, khóc, đòi ly dị chồng.
-Hỏi ra mới biết, lần đầu cô lấy một anh chàng thuyết minh ở bảo tàng, anh ta quen với nghề nghiệp, nghiêm chỉnh thực hiện câu "Cấm sờ vào hiện vật".
Lần thứ hai, cô lấy anh chàng là điều tra viên, anh này có thói quen "Giữ nguyên hiện trường".
Lần thứ ba, cô vớ được một anh làm công tác tổ chức, anh ta luôn luôn giữ nguyên tắc "Để nghiên cứu, chờ xử lý".
Lần thứ tư, cô cưới một anh giáo viên trường báo chí, chuyên dạy cách viết báo mặc dù anh chưa viết bao bao giờ, có nghĩa là anh ta chỉ "Nói mà không làm".
Một cô bạn của cô rất thông cảm, bèn giới thiệu cho cô một chàng... trai làng, thấy cô ngần ngại, cô bạn cười cười:
- Cứ lấy khắc rõ.
Nhắm mắt làm liều. Nàng thôn nữ đã mấy lần đò (nhưng chưa một lần “tình”) nhận lời anh chàng cùng thôn sau bao lần tìm chồng phương trời nào.
Quả là bà mối mát tay thật, sau lần cưới thứ năm này, không thấy cô ta xách valy về nhà bố mẹ nữa. Khoảng tuần sau, “bà mối” đến chơi thì thầm hỏi:
- Thế nào? Quan điểm sống của anh ta có... “được” không?
Thôn nữ kia e lệ đáp:
- “Lão” ta vừa giải ngũ. Vốn trước kia chuyên huấn luyện chiến đấu tấn công, đánh ngày đánh đêm, đánh bồi đánh nhồi, đánh trong mọi thời tiết...
- Thì tớ đã bảo mà...
|